MƯA CHIỀU CỒN CỎ (*)
Mưa chiều Cồn Cỏ
Như khúc nhạc trời
Ru người mấy thuở
Huyền thoại xa xôi
Mưa chiều Cồn Cỏ
Nhặt trái bàng vuông
Bên thềm quán nhỏ
Với niềm tơ vương
Mưa chiều Cồn Cỏ
Chợt thấm đất mùa
Những loài hoa dại
Trở mình se sua
Mưa chiều Cồn Cỏ
Người lính tiền tiêu
Dãi dầu sương gió
Thao thiết niềm yêu
Mưa chiều Cồn Cỏ
Là cuộc đăng trình
Mai về cố xứ
Một lần gọi tên.
NGỘ
Có những ngôi chùa mất dấu
Nhưng trong tâm thức vẫn còn
Nếu hiểu cõi đời sinh – diệt
Buồn chi thành - hoại - sắc – không
Ai về Bảo Thiên ngày đó
Chạnh nhìn lòng giếng mà thương
Tình cờ đám rêu phơ phất
Ẩn trong hốc đá vô thường
Chuông gọi hồn thiêng rung mãi
Trên đường có tiếng quạ kêu
Đã hơn trăm năm hoang phế
Lòng tôi chợt ngộ bao điều.
Ngàn Thương
Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế
(*) Danh thắng biển đảo thuộc tỉnh Quảng Trị

0 nhận xét:
Đăng nhận xét