Em nõn nuột đứng bên bờ tháng mới
Hồi sinh tôi một nỗi nhớ linh đình
Tôi già cỗi chiếc lá gầy bạch tạng
Giặt giũ mình trong cơn nắng nguyên trinh.
Hồi sinh tôi một nỗi nhớ linh đình
Tôi già cỗi chiếc lá gầy bạch tạng
Giặt giũ mình trong cơn nắng nguyên trinh.
Có giọt đắng vừa chạm vào đáy cốc
Có giọt tôi vừa chạm đáy hiên đời
Em trong vắt nắng đầu ngày xanh mướt
Dệt cho mình trong nguyên khởi một tôi .
Ngày nắng vội hay lòng tôi quá vội
Trắng thời gian trong tiếng gọi thiên đàng
Mây có vỡ trong ngày luênh loang gió?
Chút thật thà theo đó cũng mau tan.
Vớt trong cõi nhân gian đầy huyễn hoặc
Một cái tình trong vô hạn đìu hiu
Em đứng đó hiển nhiên là rất thật
Hiển nhiên làm tôi như gió liêu xiêu.
P.U

0 nhận xét:
Đăng nhận xét