NGÀY VẪN ĐANG TRƯA - Truyện ngắn Ngô Văn Cư

                                               Nhà thơ Ngô Văn Cư


Một điệu nhạc quen thuộc vang lên từ chiếc điện thoại di động, Cường vói tay cầm lấy. Màn hình hiện lên một số điện thoại lạ, Cường không nghe nhưng vẫn không tắt máy. Anh vẫn có thói quen như thế, không nghe những cuộc gọi từ số máy lạ gọi đến lần đầu và không tắt máy, giả vờ như không nghe tiếng chuông reo. Anh thường cho đó là cuộc gọi nhầm số hoặc ai đó bấm ngẫu nhiên, khi được bấm máy trả lời thì họ tắt máy, mình gọi lại thì nghe lời xin lỗi… Sự nhũng nhiễu từ số máy lạ thường làm Cường bực dọc. Nếu ai cần trao đổi thì sẽ gọi lại, khi chắc chắn người bên kia thật sự muốn gặp mới bắt máy. Điệu nhạc lại vang lên.
- A lô!
- Xin lỗi! Đây có phải là số máy của anh Cường? Trần Xuân Cường?
Một giọng nói phụ nữ. Cường ngạc nhiên:
- Vâng, chính tôi là Trần Xuân Cường đây!
- Đúng là anh rồi! Anh còn nhớ đến Nguyễn Thị Hoàng Liên không?
Một cái tên lạ lẫm. Cường cố nhớ những người quen, những người anh từng giao tiếp là phụ nữ có cái tên như thế, nhưng không tài nào nhớ được! Anh thăm dò:
- Hoàng Liên? Hoàng Liên nào? Tôi không…
- Anh còn nhớ đến lớp học Văn một không?
À, thì ra… Cường hồi hộp:
- Hả? Liên đang gọi anh đấy phải không? Bất ngờ quá! Liên bây giờ ra sao? Làm sao biết được số điện thoại này?...
- Anh thật sự quên hết rồi à? Phải thôi, hơn ba mươi năm rồi còn gì!
Hơn ba mươi năm rồi, còn gì! Khi ấy...
Đó là những ngày đầu của đất nước vừa được giải phóng. Tất cả còn bề bộn và thiếu thốn. Từ cơ sở vật chất hạ tầng đến con người tham gia hoạt động xã hội đều chắp vá, vụn vặt để kịp thời quản lí một nửa đất nước vừa giải phóng. Cường và Liên là một trong những người trẻ tuổi được cấp tốc đào tạo để kịp thời bổ sung cho đội ngũ cán bộ lúc bấy giờ.
Cường là học sinh vừa hoàn thành xong chương trình học phổ thông ngay sau khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Với lí lịch bản thân trong sáng và kiến thức ấy anh được tuyển vào lớp sư phạm cấp tốc để kịp khai giảng cho năm học mới. Đây là lớp sư phạm đẩu tiên của địa phương đào tạo giáo viên. Chương trình chỉ là những kĩ năng lên lớp với những tình huống sư phạm thường gặp trong giảng dạy. Trọng tâm là những bài giảng về rèn luyện những phẩm chất đạo đức cho người giáo viên trong xã hội mới, về lập trường tư tưởng vững vàng trong giai đoạn giao thời.... Cường học giỏi và năng nổ nên được tín nhiệm làm lớp phó học tập. Thật ra, trong lớp cũng có một số giáo sinh giỏi. Họ là những sinh viên học dở dang ở các trường đại học trước năm bảy lăm nhưng phần lớn họ dè chừng, không bộc lộ hết khả năng, kiến thức; họ dò dẫm về sự tin cậy của chế độ mới đối với những người như họ....
Còn Liên là học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông hệ mười năm ở miền Bắc theo cha về quê hương. Cô được giáo dục chu đáo về những kĩ năng sống tập thể, sự cống hiến; tuy nhiên cô rất ngây thơ, vụng về trong giao tiếp.
Ra trường, Cường được phân công về giảng dạy ở một trường xa thành phố, là nơi trong kháng chiến, ta và địch tranh nhau từng tấc đất. Hoàn cảnh của Cường lúc bấy giờ có thể xin dạy ở thành phố hoặc một nơi thuận lợi hơn. Tuy nhiên, với tinh thần tuổi trẻ sẵn sàng anh đã xin về đây. Đến nơi công tác anh mới thấy hết nỗi khó khăn mà thầy giáo và học sinh phải cố vượt qua. Những thiếu thốn vật chất luôn là nỗi ám ảnh của mọi người. Cha mẹ học sinh rất quý mến thầy cô nhưng sự giúp đỡ của họ chỉ là những món quà dân dã tìm được từ những mảnh vườn cằn cỗi... còn lương tháng của Cường không đủ trang trải cho nửa tháng! Anh đành phải phụ lòng tốt của mọi người để về thành phố cùng với những tiện nghi có sẵn.
Những ngày đầu ấy, đến nay đã hơn ba mươi năm rồi!
Khi có điều kiện, Cường nhanh chóng vươn lên. Sau vài lần đổi nghề, thay vài nơi công tác, hiện giờ anh là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ăn nên làm ra. Nhiều lần anh đã xuất hiện trên truyền hình địa phương, nhờ đó Liên nhận ra anh. Bên kia vẫn giọng nói nhẹ nhàng:
- Em vẫn đi dạy bình thường anh à!
- Không giữ chức vụ gì trong ngành sao?
- Không! Trước đây thì có đấy... nhưng cuộc sống bản thân khó khăn quá em xin nghỉ, chỉ chuyên tâm vào công tác chuyên môn thôi.
- Con người năng nổ, nhiệt tình cống hiến của em đâu rồi?
- Hoàn cảnh chi phối tất cả mà anh!
- Em đầu hàng hoàn cảnh à?
- Anh...!?
Liên tắt máy! Cường lưu lại số điện thoại rồi lan man suy nghĩ về việc tự nhiên Liên điện đến mình rồi lại đột ngột tắt máy! Hay là Cường đã chạm niềm tâm sự sâu thẳm nào khiến Liên tự ái. Phải chăng do từ “đầu hàng” mà Cường vừa thốt ra? Những cảm xúc mới mẻ đến với Cường, như những ngày xa xưa...
Những ngày tháng học ở trường, tình cảm của Cường và Liên đang trong thời kỳ mặn nồng. Lời hứa hẹn của Cường, sự vun quén của Liên đã được tổ chức cho phép. Hồi ấy, tình cảm cá nhân phải xin phép và được các đoàn thể cho phép mới được tìm hiểu, quan hệ...yêu nhau mà tiến tới hôn nhân. Hai người đã mong ước về công tác chung một trường vùng sâu vùng xa khó khăn nào đó để giúp đỡ những học sinh bị thiệt thòi. Nhưng khi ra trường, hai người không thể ở chung trường, chung huyện mà mỗi người được phân công cách nhau một huyện cách xa hơn năm mươi cây số. Phương tiện đi lại thiếu thốn, khó khăn, thư từ đến với nhau chậm chạp... Năm học đầu còn thư qua tin lại... đến năm học sau thì những lá thư của Liên bị trả lại địa chỉ người gởi! Mòn mỏi đợi chờ suốt nhiều năm không tin tức gì của Cường, Liên đã nhiều lần dò hỏi nhưng chỉ biết là Cường đã chuyển về thành phố. Và, danh sách giáo viên được phòng giáo dục thành phố quán lí cũng chẳng có tên của Cường. Liên lại vùi đầu vào công việc quên đi tuổi xuân đang trôi dần. Đến khi Liên nghĩ đến hạnh phúc riêng mình thì tuổi già đã ập tới. Những người từng đeo đuổi Liên đã yên phận với gia đình, trong khi Cường vẫn bặt tin. Có thể nói Liên đã chịu thua trước hoàn cảnh, còn Cường mới là kẻ đầu hàng hoàn cảnh.
Ngay ngày hôm sau, Cường về huyện... ,nơi trước đây Liên dạy học để tìm...
Ở phòng giáo dục, ai cũng biết đến cô giáo Nguyễn Thị Hoàng Liên, và nơi đây, Cường nắm sơ bộ hoàn cảnh của Liên. Là lớp giáo viên đầu tiên của đất nước vừa giải phóng trong một huyện khó khăn, cô Liên được đào tạo khá bài bản cộng với sự năng nổ, nhiệt tình, cô nhanh chóng trở thành hạt nhân của ngành được nhân dân tin yêu, học sinh quý mến. Cô từng là giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, giữ đến chức Hiệu trưởng của một trường. Rồi cô vin vào lý do sức khỏe xin ra trực tiếp giảng dạy. Đến giờ cô vẫn chưa lập gia đình. Nhiều thế hệ giáo viên đã xem cô như một mẫu người để phấn đấu. Sắp tới cô sẽ đi dự hội nghị chiến sĩ thi đua ở trên tỉnh...
Nhà của Liên cũng dễ tìm. Một ngôi nhà nhỏ xinh xắn giữa khu vườn xanh um cây trái không cách xa trường học bao nhiêu. Cánh cổng vẫn để ngỏ như đang chờ bước chân của Cường. Chân anh bước qua cánh cổng không mấy tự tin như khi bắt đầu lên đường tìm Liên. Anh ngạc nhiên là chủ nhân chỉ khóa cửa nhà chứ không khóa cổng, trong khi, trong vườn những cây ăn trái đang lúc lỉu những quả dễ tạo những ước thèm nghịch ngợm, phá phách của bọn trẻ. Nhìn quanh khu vườn, Cường thấy được sự chăm chút của chủ nhân. Tán cây được tỉa cành tạo dáng rất ưa nhìn như những cây cảnh. Dưới mỗi gốc được quây bồn bằng gạch thô để khi tưới nước không chảy tràn lan. Những luống hoa làm viền cho những chậu cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận với nhiều dáng vẻ như có bàn tay của nghệ nhân sinh vật cảnh chạm vào thật bắt mắt. Chung quanh ngôi nhà được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp... Cường ghé mắt qua cửa sổ nhìn vào phòng khách ngắm bình hoa tươi trên bàn thì nghe tiếng người:
- Anh tìm ai?
Cường ngoái nhìn, ngỡ ngàng! Hoàng Liên ngày xưa của anh đây sao? Vẫn dáng người thấp đậm, nhỏ nhắn; khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng nhưng không còn nét thơ ngây mà thay vào đó là sự đằm thắm, dịu dàng.
- Hoàng Liên! Em không nhận ra anh à?
-...
- Trần Xuân Cường đây!
- Ôi, bất ngờ quá! Với lại... sao anh không báo trước?... Anh vào nhà đi....
Liên bối rối mở cửa mời Cường vào nhà.
Khi đối diện với Liên, Cường lại lúng túng chẳng biết mở đầu câu chuyện như thế nào. Liên là người phá vỡ sự im lặng nặng nề:
- Công danh sự nghiệp của anh em đã biết được phần nào. Chuyện gia đình riêng của anh hôm nay ra sao?
Cường trầm ngâm:
- Sau khi về thành phố vài năm thì anh có vợ và sinh được một trai, nay đã lập gia đình và công việc làm cũng ổn định. Nó mồ côi từ khi mới ba tuổi. Mẹ nó bị tai nạn giao thông.
Liên thấy chạnh lòng:
- Rồi anh một mình nuôi cháu?
- Không! Anh không thể vừa làm vừa chăm sóc con được nên sau đó ít năm anh lại một lần nữa...
- Chị bây giờ...?
- Không còn ở với anh nữa...
- Hả?
- Sau mấy năm chung sống, vì công việc anh phải đi xa nhà luôn. Không ngờ ở nhà người vợ đã đổi lòng. Anh không chấp nhận nên đã chia tay rồi. Gần mười năm nay anh chỉ biết có công việc và chăm sóc đứa con.
Liên lại buộc miệng:
- Anh tệ lắm!
Không rõ đây là lời trách Cường đã tệ bạc bỏ rơi Liên hay là sống quá tệ với người vợ sau khiến chị ta phải tìm đến tình cảm khác. Dẫu sao, nhờ đó mà Cường đã bộc bạch tấm lòng:
- Đúng là anh đã trốn chạy khỏi nơi công tác đầu tiên khi cuộc sống quá khó khăn, chối bỏ mong ước được giúp đỡ những học sinh thiệt thòi và đánh mất niềm tin nơi em khi anh bỏ về thành phố. Anh không quên em nhưng cảm thấy xấu hổ... Người vợ đầu đã cho anh hạnh phúc ngắn ngủi, người vợ sau là cơn ác mộng của anh. Cảm ơn em đã gọi điện cho anh, trao cho anh dũng khí để tìm đến đây. Anh đã hiểu hết cuộc sống của em... em... Liên cho anh chuộc lại lỗi lầm và chúng ta lại bắt đầu em nhé...
Cuộc hạnh ngộ sau ba mươi năm quá bất ngờ nhưng bất ngờ nhất đối với Liên là lời xin kết nối lại tình xưa của Cường. Liên gọi điện cho Cường đâu phải là vì mục đích này.
- Không thể được đâu anh. Mỗi người đã yên phận với cuộc sống riêng rồi, với lại chúng ta đã già ...
- Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước... Anh không thể để mất em một lần nữa đâu.
Liên chuyển đề tài:
- Thôi, trưa rồi! Anh ở lại ăn cơm với em nhé... Em đi nấu nướng gì một chút...
Liên đứng dậy quay lưng vào bếp thì bị một vòng tay ôm riết, tiếng Cường rủ rỉ bên tai:
- Em hãy về sống với anh nhé! Chúng ta không thể xa nhau nữa đâu! Em hãy nói với anh một lời...
Liên quay mặt lại thì bắt gặp một nụ hôn nóng hổi của Cường. Anh vẫn cuồng nhiệt như xưa làm ký ức êm đẹp của mối tình đầu bừng dậy. Liên không trả lời nhưng trong sâu thẳm tâm hồn cô đã chấp nhận tha thứ. Họ đứng yên cảm nhận được những rung động của nhau nhưng mỗi người đeo đuổi một suy nghĩ...
Hình như, ngày đã bắt đầu trưa. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua cánh cửa bừng sáng trên những cánh hoa tươi trong bình. Cánh hoa đung đưa như rung động hòa vào hai con tim run rẩy nhịp yêu thương. Tiếng con chim sâu ríu ran trong kẽ lá như nốt nhạc lòng từ vòm cây ngoài vườn đang mùa sai quả.
Tất cả như mới bắt đầu.

Ngô Văn Cư (Bình Định)


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét:

  1. Bai moi cua anh Cu day ha? Than vua doc xong, rat thich. Chuc anh khoe va co nhieu bai viet hay!

    Trả lờiXóa