Võ Thụy Như Phương
Nội ngồi trên bàn thờ với duy nhất một việc là nở nụ cười thật tươi. Tươi như bình hoa mà cô Năm tôi đã mua về chưng lên đó và đang kể lể công cán chợ búa. Cười vì chú Ba và cô Sáu nghiễm nhiên trở thành các nhà tài trợ mạnh nhất cho đám giỗ nên chỉ có mỗi một việc ngồi lại với nhau để kể chuyện xưa.
Đám giỗ đông vui nên nội cười tươi lắm! Tôi ngồi đó, ngay góc nhà, nơi mà bảy năm trước tôi đã ngồi chết lặng, chẳng một lần dám nhìn lên di ảnh vì sợ mình sẽ khóc và không thể nào dứt được. Góc tôi ngồi có thể nhìn được bao quát khung cảnh buổi lễ tiên thường. Ai cũng rôm rả lăng xăng với cái ngày mà cách đây vài năm họ cũng đã lăng xăng như thế, nhưng tâm trạng thì khác hơn. Đối với tôi thì hôm nay cũng như ngày đó tôi thấy có gì khác đâu, không khí cũng linh đình ra đó.
Ngày nội mất đi, đám tang long trọng mà không vui sao được? Tôi vui thật đấy nên đã cười với mình rất nhiều. Tôi cười vì con người ta dễ dàng khóc đến vậy, cười vì tận trong lòng mỗi người con của nội ai cũng nuôi một chữ sĩ diện to tướng. Ai cũng dành phần lo đám tang sao cho nở mặt nở mày. Nhạc lễ, nhạc tây, đãi khách đến viếng ăn uống rôm rả mà không cần biết người ta có tâm trí ngồi lại ăn bữa cơm đưa tang hay không? Không cần biết khi còn sống nội đã không thích chuyện ngồi đám tang ăn uống như thế nào. Nhạc tây nhạc lễ inh ỏi nội đã không thích ra sao, và dường như chẳng ai thèm để tâm đến những điều đó. Điều các cô quan tâm là bà con chòm xóm sẽ khen tặng họ như thế nào về tất cả những gì họ đã làm trong đám tang nội.
Cả bây giờ cũng thế, con người ta chết rồi đều thành cát bụi cả, có ai nghe được tiếng khẩn cầu mà bay về ngồi đó ăn được đủ món sơn hào hải vị đâu. Có chăng là nụ cười của nội còn nguyên vẹn trên đó. Nội cười phúc hậu, chắc nhìn thấy đám con cháu vui vẻ nên nội cười đó thôi, chắc nội cũng có nghĩ đám con của nội sao mà có hiếu quá, biết nội thích ăn cá mè vinh kho mẵn nên năm nào cũng làm món đó để cúng. Đám giỗ thì khách khứa, con cháu đầy nhà, ăn uống rôm rả. Toàn người sống ngồi ăn, người chết rồi thì ngồi trên cao chỉ biết cười tươi như hoa nở. Không cười thì cũng làm gì được đâu vì tấm hình con cái nó chọn đã cười tươi như thế.
Đàn bà ngồi ăn, đàn ông ngồi nhậu, con cháu cũng cụng ly chan chát. Nhậu rồi ắt say, say rồi sinh lễ nghĩa, chén chú chén anh, chén thưa chén gửi. Một câu tạm biệt cũng theo ly rượu đi giáp bàn mới được rời khỏi ghế. Sau đám năm nào cũng bán vỏ lon bia được đến mấy trăm ngàn, thế mới biết nhà có đám giỗ vui đến cỡ nào!
Tôi thấy nội đang cười, mà dường như nụ cười hơi méo mó vì nội nhìn bàn cơm cuối cùng. Mâm cơm này dành cho những người đi làm về sau. Cháu có, con có, nhưng hình như trong mâm cơm còn có phần thức ăn của thím dâu Út nấu riêng, được đem từ trên phòng mình xuống, và duy nhất thím Út chỉ ăn món ăn của thím bày ra.
Nội lại cười vì đám con cháu nhà mình sao mà đa tài thế! Chúng có thể vừa ăn vừa uống và vừa ca hát. Mà giọng chúng hát sao mà hay quá, có lẽ sau khi đã ngà ngà say mới hát hò hay như vậy, làm nội nghe giật cả mình. Mà kệ, người chết rồi còn có phước hưởng thụ, con cháu nó cúng kiếng hát hò cho nghe chút cũng có sao đâu, phàn nàn chúng nó cũng đâu có nghe thấu.
Nội ngồi trên bàn thờ với duy nhất một việc là nở nụ cười thật tươi. Tươi như bình hoa mà cô Năm đã mua về chưng lên đó và đang kể lể công cán chợ búa. Cười vì chú Ba và cô Sau nghiễm nhiên trở thành nhà tài trợ mạnh nhất cho đám giỗ nên chỉ có mỗi một việc ngồi chỉ tay. Cười cho những đứa khó khăn về tài chính phải bỏ công ra nấu nướng tiệc tùng... Có quá nhiều chuyện cười ra nước mắt cũng phải cười vì chú con nuôi đang bị quay như chong chóng với hàng tá công việc được đám con ruột của nội chỉ định. Mà kệ, mặc xác nó, ai biểu nó là con nuôi làm chi? Nên nội chỉ biết cười dù có thấy tất cả những gì đang xảy ra cho "ngày vui kỷ niệm bảy năm nội mất".
Nội cười ba tôi - người đàn ông ngũ tuần với mái tóc và bộ ria được nuôi kỹ lưỡng, kiểu râu tóc mà nội hay nói là dị hợm. Cười vì ba là đứa con trai đầu nội lo toan nhiều nhất. Đứa con trai mà suốt bảy năm mới có mặt được trong hai cái giỗ chỉ vì lý do "con vợ sau của nó không cho đi". Mà kệ, nội cũng biết cười thôi chứ có khuyên can gì được chuyện gia đình của ba tôi. Nội cười vì lỡ có đứa con trai trưởng hơi mất quyền đàn ông của mình như thế. Dù sao đi nữa thì ba vẫn là con của nội nên thấy năm nào ba về cúng giỗ là nội mừng năm đó, hơi đâu trách móc làm chi.
Tôi thấy nội cười rất nhiều lần trong buổi tiên thường. Đơn giản chỉ vì tấm ảnh thờ các cô chú của tôi đã chọn cho nội nụ cười tươi như thế.
Võ Thuỵ Như Phương (Cần Thơ)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét