ĐỜI MẸ - Tuỳ bút Trần Thuận



Đã tròn 30 năm rồi tôi không còn có mẹ, khi đó tôi còn là cô học trò cuối cấp ba, còn ngây thơ với biết bao ước mơ hoài bão tươi đẹp. Còn mẹ tôi thì phải vật vã với căn bệnh hiểm nghèo mà vẫn tỏ ra mình rất mạnh mẽ, phải chăng vì đã trở thành người mẹ thì  sẽ không ai tỏ ra yếu đuối trước con của mình, rồi mẹ đã ra đi mãi mãi vào đầu tháng tư mùa hạ. Đó cũng là lần đầu tiên tôi không yêu màu nắng hạ với những cây phượng đỏ rực cả một góc trời.
Mẹ đã bỏ lại tất cả sự yêu thương trên thế gian này kể cả tôi, tôi hoá đá vì nỗi đau quá lớn không thể thốt lên được thành lời, những giọt nước mắt nghẹn ngào  tìm lối chảy ngược vào trong.

Tôi không thể  tin vào điều vừa xảy ra. Mẹ tôi mang trong người nhiều thương tích của bom đạn của năm Mậu Thân 1968, nhưng vẫn cố gồng gánh hàng chiếu trên vai chợ sớm, chợ chiều, mẹ luôn thức trước khi mọi người dậy rồi lặng lẽ đi ngủ sau cùng khi mọi người đã chìm vào giấc mơ…
 Khi vĩnh biệt chúng tôi, mẹ chỉ ở tuổi bốn mươi sáu.
Tôi nhìn ngắm mẹ tôi nằm yên bất động sau khi mẹ dặn dò chúng con lời cuối cùng… Ngày ấy mới chỉ tưởng hôm qua. Tôi thầm ước bên mẹ tôi: “Mẹ hãy thức dậy đi, con sẽ làm hết việc nặng nhọc thế cho mẹ, mẹ hãy ở nhà với ba thôi, mẹ à! ”. Chỉ một giấc ngủ mà hoá thành thiên thu, mẹ tôi về cõi vĩnh hằng. Có những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực mà sao lại quá phũ phàng.
                                        Tranh màu nước "Đời Mẹ"

Tranh hoa sen “Đời Mẹ” là tấm lòng con gửi đến mẹ nhân ngày Vu Lan tròn 30 năm  xa mẹ. Mẹ hãy an lòng nơi chín suối, vì con mẹ đã nên người. Ba ơi! Hãy mỉm cười chia chút đắng, chút ngọt này cùng con. Con đã biết trăm năm là hữu hạn nên xin nguyện cả một đời vì ba vì mẹ sẽ làm những việc tốt đẹp sẻ chia với đời. 
Chiếc lá non, chiếc lá xanh, chiếc là úa vàng rồi chiếc lá lại khô đi cằn cỗi. Bóng mẹ mãi luôn trường tồn để che chở cho con suốt chặng đường trần. Con yêu hoa sen vì trong sâu thẳm của trái tim mình, con đã nhìn thấy mẹ là hoa sen tươi màu hồng thắm, là áng mây trắng ngần trên cõi thiên thu. Con dâng mẹ như nụ bạch hồng cõi thiên kia mẹ mãi mãi vĩnh hằng cùng ba.
Con gái của mẹ!

Trần Thuận (TP. HCM)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

7 nhận xét:

  1. 'Đời Mẹ" mãi mãi. Lòng khắc ghi ghi ân nghĩa này.
    Cám ơn "Hương quê nhà" với tùy bút chia sẽ "Đời Mẹ' cùng Vu Lan.
    Cám ơn anh Nguyễn Hữu Duyên và hay chia sẽ nhiều với những tấm lòng của me.....

    Trả lờiXóa
  2. Bao giờ chúng ta cũng bị muộn màng với chữ HIẾU ! Có thể như thế Tran Thuan mới có hai bức tranh tuyệt vời ! Xin chúc sức khỏe và yên bình luôn.

    Trả lờiXóa
  3. Cám ơn anh trachantranhuuhoi đã đọc và nhận xét. Chúng ta bỏ lỡ rất nhiều. Đến lúc nào đó mới nhận ra. Nhận Vu lan và kết hợp triễn lãm Trần Thuận mới tỏ lòng qua hội họa và tùy bút về MẸ như một lời xin lỗi đấng sinh thành. Dù rằng rất nhớ....

    Trả lờiXóa
  4. Sẻ còn nhiều tác phẩm tuyệt vời về MẸ. Đề tài muôn thủa Thuận Trần nhỉ ! Chúc khỏe và cây cọ quay đều luôn nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, Trần Thuận vẫn luôn chung thủy vói loài hoa sen thanh cao này....
      Bỡi vì trong đó có hình bóng người phụ nữ.....
      Có Mẹ ta... có ta...có chị em ta......
      Cám ơn anh.

      Xóa
  5. chia sẻ nỗi ngậm ngùi, đau xót ấy với em nha Trần Thuận. giờ mới hiểu vì sao chuỗi tranh em vẽ là Sen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh Trí Tài chia sẻ cùng một niềm.... Bỡi sao tôi lại thích hoa sen đến thế....
      Một chuỗi ngày qua là một mùa nước mắt đau thương ....

      Xóa