XIN ANH NHẬN CHO EM MỘT NỬA – Thơ Nguyễn Thuý Quỳnh (Trang Thơ Chủ Nhật)

Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh


Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh
Sinh năm 1969
Quê quán Thái Nguyên
Hiện là Phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Nguyên, Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Thái Nguyên


NGHĨ CHƠI
                                  “Cây đổ về nơi không có vết rìu”
                                                                         Hữu Thỉnh      



Bốn mươi năm
số phận bịt mắt ta bằng cánh hoa
rồi thả chơi cõi người

Một ngày qua chốn này
ú oà ú oà
đâu ra mà đông thế kia
ràn rạt chữ

Ngoảnh đằng sau
đám đông xếp hàng ngắm trăng
lạc vào chốn tù mù vun vút tiếng roi
những mạch máu đôi phen ngừng chảy

Ngoảnh sang phải
gặp đôi tay quen đang té nước theo mưa
ơi đôi tay ấm từng dắt ta đi qua mùa đông
để cùng tin hoa hồng có thật.

Ngoảnh sang trái
gặp đôi mắt quen chăm chú chờ ta sẩy chân
ơi đôi mắt hiền từng cất giữ cho ta điều nhỏ to
để cùng tin thiên lương có thật

Đằng trước
vô số mặt giăng giăng như mưa
không biết đâu mặt thật mặt nạ
chết điếng nhận ra mình vô phương

Ú oà ú oà
số phận cười vào mũi ta:
- Đồ ngốc!






THẦY TÔI



Một đời tích nghĩa nhân
Thầy đóng đò đưa người qua sông Chữ.

Kẻ thất học đi qua
sau một năm
cầm rìu chặt đò làm đôi
thầy ngậm ngùi đóng con đò mới.

Kẻ tiểu nhân đi qua
sau mười năm
vung búa chặt đò làm ba
thầy dằn lòng đóng con đò mới.

Người tâm phúc đi qua
sau ba mươi năm
trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh.

Tôi về tìm thầy
có người bảo lên sông Ngân mà hỏi,
có người bảo thầy vẫn chèo đò đưa thiên hạ qua sông
những mảnh vỡ lặng câm
găm trong ngực.
Sông Chữ ngầu ngầu khóc
- Thầy ơi...


                                                                                                            
       CÓ THỂ Ở NƠI NGỌN KHÓI HƯƠNG BAY LÊN






Có thể ở nơi ngọn khói hương bay lên
đêm đêm anh về
sau cánh cửa kia
lắng nghe các con ríu ran
nhìn theo những ngón tay em gõ trên bàn phím
đợi em tắt đèn
im lặng
sáng lại đi.

Này chăn này gối này giường
này công tắc còn dấu tay anh hằng đêm
còn cả tiếng thở nhọc nhằn của anh hắt vào bốn bức tường
cả những ống thuốc giảm đau
và những cơn đau không thuốc nào thuyên giảm
còn cả chén sữa nữa
anh uống trước cơn nấc cuối cùng.

Vẫn biết sinh ký tử quy
vẫn biết ngày của anh không tính bằng trăng
nhưng…
giá mà em ngộ ra những phù du cõi người
bập bềnh trôi ngoài cửa nhà mình
biết đâu giờ này
những bước chân anh đang chậm chạp lên cầu thang
căn phòng bé nhỏ
vẫn ấm tiếng anh gọi em và con mỗi sớm.

Ngày anh xa
mọi người đắp cho anh chiếc chăn kết vạn bông hoa thơm thảo
vạn hồn hoa quấn quýt hồn anh
em tin là anh không lạnh lẽo.

Bây giờ mỗi chiều giông gió em về
trân trân nhìn chiếc ghế trống
các con dọn cơm chắp tay mời bố
hàng xóm nhìn theo rồi rơm rớm quay đi.

Nếu có thể gửi những ngày dương gian của mình
nối thêm kiếp sau của anh dài hơn
xin anh nhận cho em một nửa
còn nửa này
em chăm cho các con dài rộng thêm chút nữa
thế cũng là nhiều.

Nguyễn Thuý Quỳnh (Thái Nguyên)




Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét