Tặng Danh Lam
Ta với người vẫn quán cũ đấy thôi
Có nhớ gì đâu mà đã tràn ly đắng
Đời chúng mình thường vẫn nhiều lận đận
Vấp ngã nhiều nhưng đâu chịu dừng chân.
Ta với người con sông cũ đấy thôi
Hai bên bờ liêu xiêu vài hàng quán
Cà phê nóng có làm hồn người ấm
Mà mắt buồn như mây khói xa xăm.
Ta với người buồn vui cũ đấy thôi
Vẫn góc nhớ mỗi buổi chiều tan học
Giọt nước mắt và nụ cười trong vắt
Cuốn tuổi đôi mươi theo giấc mơ hồng.
Ta với người năm tháng cũ đấy thôi
Mặc kệ thời gian trôi qua trời rộng
Người sẽ hát đón một ngày gió lộng
Và ta sẽ cười dầu mai mưa dông.
Ta với người câu chuyện cũ đấy thôi
Trăng vẫn sáng và đùa trong mắt ấy
Người vẫn đứng bên bờ xa sóng vẫy
Gieo nhớ gì mà chất ngất hồn ta?
15.12.2012
Vĩnh Thông (An Giang)
.jpg)
Rất lạ một điều là tôi đọc ngược bài thơ này từ dưới đọc lên thế mà nó vẫn hay. Từng khổ thơ gieo vào long người những cung bật cảm xúc rất khác. Tôi là một người cứng và khô khan, lo toan , mưu lượt...giữa đời sống thường ngày...thế mà đến với bài thơ này tôi cảm thấy đời này nhẹ tênh, tình người miên man, những đố kỵ ở đời trở thành vô nghĩa....
Trả lờiXóaCám ơn anh Đào Văn Đạt đã đọc và đồng cảm, chia sẻ. Chúc anh vui, khỏe, viết đều và hay nhé ! Thân, V.T
Xóa