CHUYỆN HAI NGƯỜI – Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Hà



   Vị chủ tọa tuyên bố buổi họp kết thúc, mọi người thở phào, đứng lên, kéo ghế tìm lối ra cửa chính, anh chợt nghe một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào vai.  
   - Lâu quá không gặp, dạo này khỏe không?
   Quay lại, sự ngạc nhiên khiến anh như bất động. Trước mặt anh, khuôn mặt trung niên phảng phất vẻ đẹp thời con gái, nét quyến rũ mà ngày xưa vì nó mà anh phải vào bệnh viện điều trị bệnh trầm cảm sau cú thất tình. Người phụ nữ mà hai mươi năm trước anh nghĩ sẽ chết nếu thiếu cô ta trong đời. Hôm nay, đứng trước anh, vẫn ánh mắt lúng liếng, tinh nghịch, vẫn nụ cười với chiếc răng khểnh xinh xinh. Anh ấp úng:
   - Lâu quá không gặp. Nga vừa họp xong à
   Đúng là câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng Nga dường như chẳng chú ý, trả lời vui vẻ:
   - Ừ, mới họp ra. Nãy giờ em ngồi phía dưới kia, thấy anh từ xa, ngờ ngợ, không ngờ chưa quên được dáng thân quen của anh.
   Cả hai theo dòng người bước ra hành lang, đứng đợi thang máy. Nga mời anh:
   - Mình đi uống chút gì nhé.
   Anh như bị thôi miên, theo Nga vào thang máy rồi bước ra cổng Sở Giáo dục, băng qua đường vào một quán nước nhỏ. Nga gọi hai ly sữa đá với chút cà phê rót lên mặt, mà không hề hỏi ý anh.
   - Em biết anh vẫn thích uống vậy mà, phải không?
   Nga nheo mặt nhìn anh cười. Người phục vụ mang hai ly sữa cà phê, anh quậy ly của Nga, rồi của anh. Anh cố che giấu sự bối rối của mình. Chút cà phê phía trên hòa cùng sữa cho màu kem nhạt. Thói quen giải khát của Nga, từ lâu lắm, anh bỏ quên thứ sữa pha cà phê này, ít ra từ ngày anh cưới vợ. Nga chủ động hỏi han anh. Ừ, thì anh cũng có gia đình, có một con trai, hiện đang học năm nhất. Còn em? Nga nhún vai:
   - Em ly hôn rồi. Con gái em sang Mỹ với bên nội.
   Ừ, không hợp nhau thì ly hôn thôi. Nga về sống cùng mẹ, trong căn nhà thênh thang vì chị em cô đều đã có gia đình và ra riêng. Mặt trời đã đứng ngay đỉnh đầu. Anh từ giã ra về. Nga nắm tay anh:
   - Chiều nay em và anh xem phim nhé, xuất 3 giờ, rạp chiếu phim ngày trước đó
   Cô hẹn tỉnh bơ. Dường như cô biết rõ quyền lực của mình với anh chàng này, người mà cô từng tự hào vì cô anh ta chết dở, sống dở, ra vào bệnh viện nhiều lần, suýt không thể tốt nghiệp được. Cô hẹn, bất cần sự đồng ý của anh, bất cần sự hiện diện của người phụ nữ hợp pháp trong đời anh và cả đứa con đang ngồi đại học. Cô nói như giục:
   - Anh nhớ đến nhé. Hai mình già rồi… Còn gì để mất…?
   Trở về bãi giữ xe của sở, anh nghĩ thầm: “Em không còn gì để mất nhưng anh có đấy”
Vợ anh dạy môn địa. Năm nay không thi địa nên chị không đi họp. Chị bảo anh tắm sơ rồi ăn cơm, họp gì mà trễ dữ vậy. Anh chẳng trả lời. Những tia nước từ vòi sen khiến anh tỉnh táo hẳn lên. Anh thong thả ngồi vào bàn ăn. Vợ anh ăn trước, chuẩn bị đi vào trường truy bài các môn thi cho học sinh 12. Ăn xong, anh sẽ tự rửa chén bát, rồi nằm nghỉ chút xíu, hai giờ rưởi, học trò đến, anh sẽ lại tiếp tục những bài toán với những lời giải… Anh nhìn lịch. Hôm nay lớp 10 học. Thi học kỳ 2 rồi, học sinh sẽ lười học đây. Bây giờ nếu anh điện cho từng đứa, hoặc chờ chúng đến thông báo nghỉ, hẳn tụi nói sẽ nhảy cởn lên vui sướng đây. Anh không thể ngã lưng được. Có lẽ vì cái hẹn chiều nay? Anh nhìn quanh. À, đống quần áo chưa giặt, có lẽ vợ anh chờ chiều về sẽ giặt đây. Anh đứng lên, mở máy giặt… Thôi thì phụ vợ chút vậy. Anh bấm nút chạy. Chiếc máy kêu rù rù êm ái. Anh tưởng tượng những bộ quần áo đang được xoáy đều trong bột xà bông… Đôi mắt anh nhìn lên khoảng không trên tường…

   Ngày đó, sau cú sốc thất tình, anh trở về trường trong sự cảm thông của thầy cô, bạn bè và chuẩn bị ôn tập cho kỳ thi tốt nghiệp. Nga tránh mặt anh ngay trong lớp học, cũng như ở sân trường. Tuy nhiên, những cái dáng phớt qua cho thấy sự tự hào đến cao ngạo của người con gái vì mình một gã đàn ông, giáo viên toán tương lai suýt chết, đang sống trong tâm trạng dở điên dở khùng. Tốt nghiệp, nhận nhiệm sở, anh lao vào công viêc như điên dại. Người không biết nói anh yêu nghề và yêu… tiền - dạy toán mà, môn học như con gà ấp trứng… tiền, nhất là giáo viên giỏi như anh, năm đầu tiên lớp anh phụ trách 100% học sinh thi đạt điểm 8 môn toán. Người biết chuyện sẽ chắc chắn anh dạy để… quên. Thôi thì phải sống chứ, nhất là khi anh nghe bạn bè nói Nga tuyên bố cô bỏ anh, anh sẽ chết. Anh cười… Chết thì không, nhưng lao đao thì có đấy.  
    Rồi anh cũng gặp một đồng nghiệp cùng trường, hiền lành, khá xinh xắn. Không yêu say đắm điên dại như với Nga, nhưng cũng đủ để anh tiến tới hôn nhân. Ngọc đơn giản như một đóa thạch thảo, loại hoa anh yêu theo lời nhạc mượt mà của Phạm Duy, phổ từ thơ Apollinaire: Ta ngắt đi cụm hoa thạch thảo... Suốt những tháng ngày chung sống giữa hai vợ chồng biết bao kỷ niệm mà cũng theo Phạm Duy “buồn ít hơn vui”. Thưở đó xe cub là cả một gia tài, hai vợ chồng tích cóp được hơn một cây, mua một chiếc xài rồi. Chiếc xe “vật” hai vợ chồng suốt đoạn đường từ nhà đến trường để khoe bạn bè. Chưa kịp khoe đã phải gởi xe vào tiệm người thợ máy mát tay nhất xóm để chỉnh sửa. Lấy nhau, mẹ anh cho một khoảnh đất nơi trước đây bà trồng rau muống cải thiện. Nhờ tiền mừng cưới và tiền dành dụm của cả hai, một căn nhà nhỏ, nền xi măng được dựng lên tuềnh toàng. Cũng từng đồng lương phụ trội, tiền dạy thêm của anh, hai vợ chồng dần dần cơi nền, lót gạch men, mua chiếc tivi đen trắng xem đỡ buồn. Nhu cầu học thêm toán của học sinh, trường mở lớp luyện thi đại học, khả năng truyền đạt của anh nổi tiếng đến độ lớp ở trường học sinh chỉ đăng ký tên anh. Lớp ở nhà, phụ huynh đích thân tìm đến xin cho con được nhận học. Những học sinh qua tay anh, đi khối A đều chen được vào đại học công lập, ít nhứt cũng một cao đẳng và không hề “có cửa” cho trường dân lập loàng xoàng  Đời sống hai vợ chồng khá lên, chiếc cub đổi chiếc DD, rồi Future, vợ anh dành đi chiếc DD cũ vì: “Em có đi đâu, anh đi xe đẹp lên Sở họp để người ta đừng xem thường”, tivi đen trắng đổi tivi màu, nhà nới thêm tầng lửng làm góc học tập cho con trai. Con đậu đại học, anh mua cho con chiếc Wave Alpha để con tiện đi lại thay cho gần 10 năm thằng bé cọc cạch xe đạp đi học
   Nhớ lúc con trai bập bẹ tập nói, bà nội dẫn cháu vào phòng hài cốt chỉ đây là hũ cốt của ông nội, con anh ngây thơ hỏi hũ cốt của bà nội đâu khiến bà nội vừa tức cười, vừa giận dỗi méc anh: “Con trai mày trù tao chết…” Chỉ là lời mắng yêu thôi, nhưng có lẽ nhờ câu hỏi đó bà nội được phước, vừa mừng thọ 80 tuần rồi.
   Máy giặt báo hiệu quần áo đã sấy ráo, anh vớt ra mang đi phơi. Có tiếng ồn ngoài cổng, học trò lục tục kéo đến. Anh mở cổng. Tiếng học sinh ồn ào:
   - Thầy ơi, thi rồi, cho tụi em nghỉ đi thầy.
   -  Thầy ơi, thầy không vô điểm, phê học bạ và nghỉ ngơi sao?
    …
   Mỗi đứa một câu, thầy trò vào phòng, anh lên tiếng:
   - Ba mẹ đóng tiền đủ, thầy phải dạy đủ. Ôn tập lại chương trình cũ để sang chương trình lớp 11
   Vài đứa đến sau gương mặt thất vọng khi thấy bạn bè đã an vị, thầy đang viết bài tập và chẳng có dấu hiệu nào được nghỉ cả. Lớp đông dần lên. Anh đã xong hai chục đề bài, rồi ngồi nhìn những cái đầu nghiêng nghiêng chép bài của học trò. Nhớ năm đầu tiên sống cùng nhau, một hôm vợ anh làm bữa cơm thật ngọn, canh chua cá lóc, món ăn đắt tiền thời đó. Chị mua con cá bự chảng kho màu đỏ tươi trong chiếc nồi đất, chị hỏi anh biết hôm nay ngày gì không, anh ngơ ngác, chị giận anh, ngày cưới mà chẳng nhớ… Ngày 8 tháng 3, anh hí hửng mang về một cành hoa hồng, rồi chợt tẻn tò khi thấy trên bàn mình những nhánh hoa thạch thảo chị mới hái từ bụi hoa trước nhà. Anh chỉ nhớ đến chị một ngày, nhưng chị nhớ đến anh mỗi ngày khi tưới bụi thạch thảo, cắt tỉa chưng trên bàn của anh. Lúc mới sinh con, anh đi dạy, nhìn nhà cửa bề bộn, chị lao xuống bếp giặt giũ, dọn dẹp để rồi bị cảm sốt, đưa vào bệnh viện bác sĩ la quá chừng. Mẹ vợ nói đàn bà mới sanh như con cua lột, tại sao để giọc nước sớm vậy. Thế là bà khăn gói đến nhà anh phụ chăm sóc chị, mẹ anh cũng bán tranh thủ về sớm phụ bà sui. Bạn bè nói không ai có phước bằng anh chị, hai bên cha mẹ đều thương
   Con mới lẫm chẫm bước đi, cả hai đưa con đi hội hoa xuân, mua hai cây kem thế nào mà hai cục kem rớt luôn xuống đất. Đang khát nước, làm sao ăn miếng bánh còn lại? Chẳng có nhiều tiền, thế là hai vợ chồng mua ly cà phê đá uống chung, đút cho con trai vài muỗng khiến cụ cậu thức quấy suốt đêm. Hai vợ chồng trẻ lại bị mẹ mắng một trận nên thân khi biết chuyện: tập cho con uống cà phê… Thiệt là hết nói nổi.
 Anh dạy từ sáng sớm đến tối mịt. Nhiều bữa trưa anh vùng vằng tới lớp dạy thêm, chị nhẹ nhàng: “Anh được dịp kiếm tiền thêm là tốt lắm đó. Như em muốn dạy thêm cũng đâu có được”. Nhiều lúc chị nói như có lỗi: “Em chẳng phụ giúp anh được gì. Phải chi ngày trước ba mẹ em khá, có tiền để em luyện thi, em đã học toán như anh rồi. Nhà nghèo, em chọn khối C để chỉ ở nhà tự luyện, khỏi tốn tiền học thêm, bây giờ không làm ra nhiều tiền”. Nghe thế lòng anh dâng lên một sự cảm thông vô bờ bến. Từ đó, anh xem việc mình phải bù đầu với học trò là một phước lớn.
   Có tiền, bữa ăn ngon hơn. Chị rất khéo tay lại chịu khó học hỏi những món ăn ngon để bồi dưỡng chồng. Đêm nào sau khi về, tắm táp xong, anh đều có ngay ly cam vắt mật ong và tô cháo, khi thì cháo thịt, lúc thì cháo gà, có cả súp cua, súp bắp… để anh không ngán. Con trai luyện thi cũng chẳng mất sức với đôi tay chăm sóc của mẹ. Anh mê bóng đá, chị không cản anh được với những tối thức suốt để sáng lừ đừ với những con số. Chị chỉ cố bồi dưỡng cho anh những món ăn đêm để lấy sức. Chị chẳng biết gì về bóng đá, chỉ thấy quả bóng vào khung thành anh la lên là chị cũng la theo. Có lần quả bóng vào khung thành, chị la mừng rỡ không kịp nhìn thấy ánh mắt thất vọng và tiếng kêu trời của anh, anh bực lên: “Có gì mà vui, bị mất một trái rồi…vui lắm hả”. Chị ngớ ra bối rối, anh chợt thấy mình vô lý, dịu giọng nói rằng anh chọn đội Pháp, cái đội vừa bị đối thủ đá thủng lưới…!    
      - Sao thầy cười một mình vậy?
   Anh giật mình. Có đứa tinh nghịch:
   - Thầy nhớ cô thầy cười…
   Anh lơ đãng nhìn lên lịch, rồi lên đồng hồ. Hốt hoảng anh nói với học trò:
   - Các em hôm nay về sớm 15 phút nhé, buổi học sau thầy sửa bài. Em nào chưa chép xong đề bài thì chép đi để về nhà làm
   Lớp học vỡ òa, các em tíu tít: - Tụi em chép xong hết rồi thầy ơi
   Anh dặn dò: - Các em nhớ về nhà nghe, đừng đi chơi. Thầy nghe ba mẹ méc mấy em không về sớm hôm nay là thầy sẽ không bao giờ cho về sớm nữa đó.
   Các em nhao nhao: - Về nhà chứ thầy. Có tiền đâu đi chơi. Tụi em thèm ngủ gần chết. Mấy ngày trời ôn thi phờ người…
   Học sinh ra cổng, anh không khóa, mà trở vào nhà thay bộ đồ tươm tất nhứt, gọi vài cuộc điện thoại, miệng lẩm bẩm mong sao kịp giờ. Anh dắt xe ra, mặt mày như chưa từng vui như hôm nay. Anh ghé cửa hàng hoa mua bó hoa hồng tươi thấm, ghé Brodard mua một ổ bánh kem rồi bước vào một quán ăn gia đình bậc trung. Anh nói tên, tiếp tân nhận ra vị khách mới đặt bàn vài phút trước đó, lễ phép đưa anh vào căn phòng nhỏ, chiếc bàn nhỏ, trên bàn ngọn nến nhỏ và một lọ hoa nhỏ cùng cành thạch thảo. Người tiếp viên cúi chào. Anh mỉm cười chờ đợi… Cửa phòng bật mở:
   - Anh bày đặt gì vậy? Em chuẩn bị về thì nhận điện của anh. Em cũng gọi cho con rồi. Chuyện gì vậy?
   Âu yếm, anh nhẹ nhàng: - Hôm nay kỷ niệm 20 năm ngày cưới của tụi mình.
   Đôi mắt vợ anh mở lớn, lấp bấp: - Anh… anh còn nhớ à?
  - Nhớ chứ. Mấy năm trước chỉ một bữa hủ tíu, năm nay phải đãi nhà hàng mới sang chứ.
   Lại tiếng mở cửa, con trai vừa xong giờ học: - Ba mẹ…
   Nhìn cách bày trí nó reo lên: - A, ba mẹ mừng ngày cưới.
   Chị ngồi vào bàn, người phục vụ bày vài món khai vị. Thằng con mở nắp hộp bánh: - Trời ơi, ba ghi kỷ niệm 20 năm ngày cưới, hay quá!
   Anh nói với con: - Đến ăn món mặn trước, rồi bánh sau. Có cả sâm banh nữa đó.
   Chị giẫy nẫy: - Trời đất, anh sang vậy.
   Anh cười: - Mình cực khổ 20 năm rồi. Cuộc sống giờ khá hơn, làm ra tiền để chi. Ngày Lễ Bạc, vợ chồng mình đi một chuyến sang Hong Kong, hoặc Thái Lan chơi.
   Thằng con vỗ tay tán thưởng: - Con lúc đó tốt nghiệp rồi, hổng chừng có luôn việc làm. Ba mẹ tự do hưởng trăng mật lần hai. - Nó xuống giọng: Ước gì sau này con cũng có gia đình hạnh phúc như ba mẹ.
   Anh trầm giọng: - Hạnh phúc trong tay con ạ. Quan trọng là mình có nhận ra và gìn giữ không. Vợ anh chẳng nói gì nhưng anh biết chị đang ứa nước mắt, những giọt nước mắt sung sướng.
   Cách đó không xa, một phụ nữ trang điểm khá kỹ, trong bộ đầm sang trọng. Cô bước ra từ cửa một nhà hàng bậc nhất nhì thành phố, hai tay cầm hai chiếc vé, nhìn xuống, buồn bã. Cô bước đến con chim cánh cụt đang há miệng rồi bỏ hai chiếc vé vào. Cô đi trên lề đường thong thả nhưng người ta vẫn cảm nhận được sự nặng nhọc ở đôi chân. Thành phố sáng choang hàng ngàn ánh đèn điện. Bóng cô ngã trên đường. Một mình…


Nguyễn Ngọc Hà (TP. HCM)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

8 nhận xét:

  1. Chị Ngọc Hà,
    Thật lý thú khi được đọc lại lần thứ 2 tác phẩm này của chị, và vẫn còm men: RẤT HAY!
    Mong chị gửi tiếp đến Hương quê nhà những sáng tác khác để mọi người được thưởng thức góc nhìn và sự cảm nhận rất riêng như thế, chị nhé!
    Thành Công (Bạc Liêu)

    Trả lờiXóa
  2. Anh trầm giọng: - Hạnh phúc trong tay con ạ. Quan trọng là mình có nhận ra và gìn giữ không. Vợ anh chẳng nói gì nhưng anh biết chị đang ứa nước mắt, những giọt nước mắt sung sướng.(NNH)
    Nếu ai cũng nghĩ được như (NNH) thì đã không còn những G/Đ đỗ vỡ vì người thứ ba. Truyện viết có hậu hay đó NNH ơi!

    Trả lờiXóa
  3. OK. đồng ý với Song Song. Happy end- ket thuc co hau. Mong trong cuộc sống thực có nhiều cái kết như thế, như mong muốn của tác giả.

    Trả lờiXóa
  4. Kính gởi hai bạn Văn: Thành Công và Sông Song

    Chân thành cảm ơn những nhận xét quý báo của hai bạn. Truyện hẳn không hay lắm đâu nhưng những ý kiến của độc giả đã khiến tác phẩm trở nên sống động và thu hút hơn. Một lần nữa xin cám ơn ý kiến của các bạn. Chúc khỏe!

    Trả lờiXóa
  5. "Hạnh phúc trong tay con ạ. Quan trọng là mình có nhận ra và gìn giữ không.". Cảm ơn thông điệp của chị Hà. huhu !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vĩnh Sơn có "lẩu" zì hay sao mà đọc "thông điệp" lại hu hu zậy hử? Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  6. "Hạnh phúc trong tay, quan trọng là có nhận ra và biết giữ gìn", không phải là "thông điệp" của chị Hà đâu, mà chị Hà rút thông điệp đó từ cuộc sống...Hi hi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tuong tac giua nguoi doc va tac gia rat tot, khien viec cam thu rot rao hon
      van chuong xua thieu cai khoan nay, chi Ngoc Ha nhi?

      Xóa