CHIỀU XƯA…
Chiều xưa tĩnh lặng trong tôi
Vần thơ cháy bỏng một thời đa mang
Dấu chân in khắp đường làng
Quê hương là mẹ ngút ngàn thương yêu
Che mưa đội nắng sớm chiều
Triền đê con hói túp lều… rặng tre!
Chang chang đứng gió trưa hè
Mo cơm mè lạc mà nghe ấm lòng
Lúa thời con gái làm đòng
Hương cau tỏa khắp xóm làng quê hương
Mẹ già một nắng hai sương
Thức khuya dậy sớm trăm đường lo toan
Quán tranh bên bến đò ngang
Ấm chè gừng với… râm ran chuyện trò
Cây đa… bến nước… con đò…
Có còn những buổi hẹn hò… Chiều xưa(!?)…
CHIỀU QUÊ.
Gió đồng thơm nhẹ hương quê
Dừng chân bên cạnh hàng tre cuối làng
Đôi mắt em thoáng mơ màng
Cánh đồng vàng – cánh đồng vàng – mênh mông…
Trường Thắng (Huế)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét