Tặng anh Đào Văn Đạt
Chiếc ba lô mang trên vai
Có phải đựng nỗi buồn trong đó?
Một người đi, một người ở lại
Buồn chạy lên khóe mắt ai?
Buổi tiễn đưa
Không chút ánh bình minh sưởi ấm
Không khúc nhạc thay lời nói
Chỉ sương chạm nhẹ vai gầy
Lãng đãng theo sau.
Nét buồn được giấu sau cái cười gượng
Người đàn ông đôi mắt hốc hác quay về bóng tối
Phía sau lưng bịn rịn
Nuối tiếc những gì còn lại?
Phía xa xa
Chập choạng bóng ai
Bình minh chưa lên đỉnh đầu
Mất hút.
Bình Dương, sáng 23.9.2013
Huỳnh Ngọc Phước (An Giang)

hahahaha thi sỹ họ HUỲNH ơi! bài thơ ko cầu kỳ câu chữ, nếu ko muốn nói chỉ là phớn phớt cảm xúc...Nhưng ko hiểu sao tui đọc vẫn thích, có lẽ do bài thơ viết quá thật, quá gần, quá mộc....và quá, quá, quá.. cái gọi là tình thâm, thứ tình anh em văn chương mà ko phải ai trên cõi đời này cũng có được...Một lần nữa xin cảm ơn thi sỹ. Chúc thi sỹ thành công trong cuộc đời!
Trả lờiXóaCảm ơn anh nhé, hehe... Chúc anh vui.. hehe..
XóaChào cháu!
Trả lờiXóaCô thích câu thơ "Buồn chạy lên khóe mắt ai" và khổ thơ thơ cuối dư âm lắm!
Chúc cháu thành công nhé!
Cảm ơn cô đã đọc thơ của cháu nhé hehe... chúc cô vui, khỏe, sáng tác hay nhé.
Xóa