Ngày Valentine tôi mãi vui với bạn bè, say quá! Không lái xe về nhà được!
… Trên công đường rộng lớn lung linh, hàng ngàn người hân hoan xếp hàng chờ gọi tên lên nhận thẻ ngà để đi đầu thai làm kiếp người. Tôi rất buồn và lo lắng, nàng cứ níu mãi tay tôi và khóc .
- Anh ơi! Xin đi chuyến sau với em đi, em sợ lắm. Sau này bơ vơ trên trần gian biết nhau đâu mà tìm.
- Anh đã cố xin mà không được.
Nàng lại khóc ướt đẫm vai tôi! Trên kia tiếng gọi của tên lính canh dõng dạc:
- Anh Phong! Mời ông lên lăn tay và nhận thẻ.
Tôi đã cố tình trì lại, không đi, nhưng một lực vô hình hút tôi đến bên chiếc bàn lớn, ấn tay tôi vào sổ và chiếc thẻ ngà tự nhiên như hút chặt vào tay tôi! Tôi bước xuống bến đò, nàng lấy ôm chặt tay tôi và khóc. Quang cảnh ở bến đò thật nhộn nhịp, có một vị quan mặt đỏ cầm hồ lô lớn trên tay, cứ mỗi người xuống đò được ngài rót cho một chung thuốc lú, vị quan mặt xanh thu lại thẻ ngà. Đò ra đến giữa sông là thuốc lú ngấm và mọi người quên hết mọi chuyện để sang sông làm kiếp người. Tôi nhìn sang sông, sương mù dày đặc đâu thấy bên bờ. Tôi ôm chặt lấy nàng và không xuống bến, tôi lo sợ mất nàng sau này trên đường trần gian muôn nẻo! Mọi người đã xuống đò hết, trên bến chỉ còn lại tôi với nàng quỳ lạy van xin hai vị quan để xin đi cùng một chuyến. Hai vị lắc đầu!
Tôi đã cố tình trì lại, không đi, nhưng một lực vô hình hút tôi đến bên chiếc bàn lớn, ấn tay tôi vào sổ và chiếc thẻ ngà tự nhiên như hút chặt vào tay tôi! Tôi bước xuống bến đò, nàng lấy ôm chặt tay tôi và khóc. Quang cảnh ở bến đò thật nhộn nhịp, có một vị quan mặt đỏ cầm hồ lô lớn trên tay, cứ mỗi người xuống đò được ngài rót cho một chung thuốc lú, vị quan mặt xanh thu lại thẻ ngà. Đò ra đến giữa sông là thuốc lú ngấm và mọi người quên hết mọi chuyện để sang sông làm kiếp người. Tôi nhìn sang sông, sương mù dày đặc đâu thấy bên bờ. Tôi ôm chặt lấy nàng và không xuống bến, tôi lo sợ mất nàng sau này trên đường trần gian muôn nẻo! Mọi người đã xuống đò hết, trên bến chỉ còn lại tôi với nàng quỳ lạy van xin hai vị quan để xin đi cùng một chuyến. Hai vị lắc đầu!
Bỗng trên không trung xuất hiện một quầng sáng chói lòa, trước mắt chúng tôi là một vị tiên bà phúc hậu, bà mĩm cười nói:
- Số trời đã là như vậy, ta sẽ giúp các con.
Bà rút từ trong túi áo ra hai sợi chỉ hồng buộc vào tay nàng và tay tôi rồi biến mất. Tôi ngơ ngác nhìn trời, nhìn đôi mắt nàng, mái tóc nàng… Một lực vô hình mãnh liệt kéo tôi xuống đò, chiếc thẻ ngà biến mất, chén thuốc lú trôi vào miệng. Tôi chỉ con nghe tiếng nàng gọi trong xa vắng: Anh Phong ơi!
- Dậy đi anh ơi! Ngủ từ lúc trưa tới giờ rồi, anh về kẻo chị ở nhà trông.
Tôi giật mình, còn mang máng nhớ giấc mơ kì lạ. Đã xế chiều rồi, tôi ra lấy xe về nhà.
- Anh đi làm ngày nào cũng say! Bé ơi! Vô trải nệm cho ba mày ngủ. Ổng về tới nhà mà con say đó.
Tôi giật bắn người khi nhìn vợ tôi! Sao đôi mắt ấy, mái tóc ấy lại giống người trong giấc mơ một cách kì lạ, đôi mắt và mái tóc không lẫn vào đâu được.
- Vào ngủ đi, nhìn cái gì?
Tôi lặng lẽ đi nằm mà không tài nào ngủ được, không lẽ có kiếp trước? Không lẽ tiền kiếp vợ chồng tôi đã là của nhau? Không lẽ…? không lẽ…?
Đã nhiều mùa Valentine qua đi, tôi chưa bao giờ mua hoa tặng vợ, câu chuyện này tôi cũng chưa kể với ai. Hôm nay có lẽ người ngạc nhiên nhất là vợ tôi khi đọc được câu chuyện này trong ngày Valentine.
Viết trong mùa Valentine 2011
Anh Phong (Bình Dương)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét