nắng vỡ bên kia sông
ta bên này triền núi
em trôi dạt biển đông
ta với tay réo gọi
thời gian không dừng chân
đời vẫn đầy mộng mị
mưa ướt át trăm năm
dùng dằng chi - đi - ở
lời núi đá uyên nguyên
sáng trưng hồn sa mạc
nỗi nhớ phủ rêu phong
vườn ai lên cơn khát
tiếng gà gáy nửa khuya
lay nhẹ vườn trăng muộn
ta tri ân vườn em
búp sen vàng đại đoá!
Lê Phương Châu

0 nhận xét:
Đăng nhận xét