LOANH QUANH NỖI NHỚ - Tạp bút Đào Văn Đạt



                - Mày thật là ngớ ngẩn, sống ở đây mà như đang ở trên mây.
       Người ta thường hay nói với tôi câu ấy. Mà thiệt tình chính tôi còn không hiểu tại sao tôi có cái tính lạ lùng như vậy. Nhà mình ở đây, quê mình đang ràng ràng trước mặt, tiếng cơm sôi ở bếp nhà má Hai còn nghe rõ mồn một trong buổi chiều vắng gió. Vậy mà khi nghe tiếng chim Đa Đa gáy từng chập trên đồi, nhìn những luống cỏ may rập rờn theo chuỗi âm thanh khắc khoải trong chiều tắt nắng lòng tôi lại nhớ miên man. Nỗi nhớ không rõ hình hài, không rõ căn cơ, nó từ từ len lỏi theo từng ngõ ngách trong tâm hồn tôi. Có thể đơn giản tôi nhớ nhỏ bé Na con Bác Tư lò rèn chiều chiều ẵm đứa em đen nhẻm đi đút cơm ngoài bờ rào nơi có luống mồng tơi nở hoa tím ngắt, có thể tôi nhớ gương mặt đầy vết chân chim của má Hai móm mém ngồi nhai trầu trên bộ ván gõ đen bóng, bên chiếc võng tre đu đưa thằng cu Lì vừa tròn 10 tháng tuổi con anh Tám đang ngon giấc trong cái nóng giòn tan của những ngày trở gió. Tôi còn nhớ buổi trưa hè nóng nực tụi thằng Tí, thằng Tèo, con Nhí, con Sen... cởi truồng lặng hụp dưới ao. Tiếng cười trong veo của chúng làm rung rinh những cánh hoa súng đang nở xoè trên mặt nước lăn tăn. Hay tôi nhớ tiếng cười nắc nẻ của đám trẻ đùa giỡn ở sân đình, nơi có ông Từ hàng ngày lầm lũi lau chùi từng thanh gỗ, hoa văn nơi chính điện. Đám trẻ say mê náo nhiệt với trò rồng rắn lên mây, ông Từ thì âm thầm thong thả tiếng chổi tre quét dọn từng cọng lá, hoa rơi lả tả dưới chân Đức Phật Thích Ca đang trầm mặc bên gốc bồ đề.
          Chỉ bình thường vậy thôi mà cũng nhớ nữa à? Ừ, đơn giản lắm. Cũng như buổi trưa ngồi chẻ củi cho chị Hai nấu chè chiều gánh ra chợ quê bán. Hai chị em ngồi nghỉ  tay dưới bóng mát của rặng tre quê yên bình trong tiếng chích choè hót trong veo, chót vót trên ngọn dừa xa xa. Lần nào chẻ xong củi cũng được chị Hai thưởng cho chén chè mở hàng. Chè đậu phộng chị Hai nấu thật đơn giản vậy mà ngọt và thơm ngon đến tê đầu lưỡi làm cho tôi quên đi những giọt mồ hôi trên trán và buộc nỗi nhớ của tôi cứ quanh quẩn mãi nơi quê nhà. Bên cái giếng nước trong veo mấy cô gái trong xóm ra gội đầu mùi bông bưởi, bồ kết hoà quyện vào nhau thoang thoảng trong không gian làm cho tôi nhớ đến chị Hoài - người thành phố. Những ngày mới về làm dâu ở xóm này, quen với tật ngủ trưa, mặt trời lên mấy cây đòn gánh mà chưa chịu dậy. Cũng nhờ mùi nồng nồng, hăng hắt  của trái bồ kết khô nướng trên bếp lò dùng làm dầu gội đầu của mấy cô gái trong xóm mà làm cho chị tỉnh giấc. Mới đầu chị Hoài dị ứng với mùi này nhưng dần dà quen rồi đăm ghiền, mỗi buổi sáng vắng mùi bồ kết nướng là y như chị Hoài buồn.
           Còn gì để nhớ nữa không? Còn chứ, nhiều lắm! Mà thôi, chiều rồi. Tiếng con cúm núm ngoài đồng nghe văng vẳng từng hồi, trên bờ đê đám mục đồng đã cho đàn trâu kéo nhau về chuồng, tiếng lục lạc như rải đều trong không gian.  Để tôi về gom rạ un khói đuổi muỗi cho trâu, tôi về để kịp nghe tiếng cọc cạch của những chiếc xe bò kéo lúa nặng trĩu trên đường quê trong buổi chiều êm ả…


Đào Văn Đạt (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Anh Đạt.
    Đọc và chỉ biết còm men: đúng là hồn văn sĩ, thẩm thấu được tiếng đập dù là rất nhẹ của cuộc sống. Trong lý luận có lẽ người ta gọi đấy là tố chất, thiên tư CẦN của người cấm bút.
    Cám ơn một chút đẹp vào sáng nay.
    Chúc anh trên ấy viết đều và nhớ là viết hay nữa nhé! hihi
    Thành Công

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Công đã đọc và có vài lời cảm nhận. Bài viết này tôi viết cho riêng tôi trong những buổi chiều về quê lòng trống vắng đến kỳ lạ. cảm xúc cứ thế miên man trôi ra ngồi bút. Tôi viết mà như mình đang nói chuyện với chính mình....Chẳng lẽ người viết lách có những lúc "khùng. khùng" như thế chăng?
    Một lần nữa tôi xin cảm ơn bạn đã ghé mắt xem. Chúc bạn luôn thành công như chính cái tên của mình!

    Trả lờiXóa