Ô LONG VĨ MÙA HOA ĐIÊN ĐIỂN
Ô Long Vĩ quê nghèo
Xa ngái
Mỗi năm dài
Chỉ một mùa hoa
Mỗi năm qua
Chỉ một mùa cá dậy
Lại là mùa
Nước nổi
Chạm chân mây!
ĐÊM NƯỚC NỔI
Những con sóng màu đen
Vỗ vào giấc ngủ trắng
Anh choàng người lẳng lặng
Trầm tư giữa mênh mông
Những ánh chớp màu trắng
Rạch vào giấc ngủ đen
Anh thức cùng bóng đêm
Đôi mắt ngày mệt mỏi
Cánh vạc khuya lạc lối
Cất giọng tìm tổ sương
Con sông chảy lạc dòng
Anh lạc bờ đất cũ
Nhà treo trên biển lũ
Nghe cá quẫy dưới lưng
Đêm mơ điên điển nở
Một màu vàng bâng khuâng
Những con sóng đổi màu
Gởi phù sa vào đất
Mùa màng đành giấu mặt
Chờ một ngày kết hoa.
BỨC TRANH MÙA LŨ
Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông
Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước
Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược
Mãi tha hương một kiếp lục bình
Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình
Đàn ong mật bỏ cành dời tổ
Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ
Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao
Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao
U ẩn đêm trường ai buông câu hát
Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt
Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông
Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không
Chút hồn nhiên màu hoa điên điển
Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hóa biển
Người nông dân ôm câu lưới ra đồng
Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng
Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt
Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt
Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm
Hạt lúa này vượt lũ thành cơm
Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi
Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội
Là nơi ấm áp một thâm tình.
TRỞ LẠI HÀO ĐỀ
Trời đen mây mùa lũ
Sóng duềnh ngọn cỏ khô
Khúc mưa chiều luân vũ
Đè xuồng câu nhấp nhô
Hàng tre non úa lá
Thu chưa kịp sang mùa
Ta như con cò lả
Lạc bóng Hào Đề xưa.
Trịnh Bửu Hoài (An Giang)

Nghe bè Phương Mỹ Chi hát Quê em mùa nước lũ đã hay rồi Giờ đọc những bài thơ về mùa lũ của anh Bửu Hoài càng thấy yêu Miền Tây hơn.Những vần thơ thật hay và thật sâu lắng .
Trả lờiXóaMến chúc anh luôn có những vần thơ lay động lòng người !!!
Rất cảm ơn Trần Quốc Tiến. Mong có dịp Tiến về thăm miền Tây, nhất là mùa nước nổi như hiện nay, rất đẹp và có nhiều đặc sản: cá linh, bông điên điển, bông súng... Tất cả món ngon và cảnh đẹp nơi đây chờ đợi Tiến, để Tiến có những vần thơ hay về Tây Nam bộ. Chúc Tiến vui khoẻ và viết hay. TBH
XóaNhớ một sáng được ngồi cà phê với nhà thơ TBH ở căn tin khách sạn công đoàn cũng một mùa nước nổi xa xăm ...
Trả lờiXóaNhắc lại kỉ niệm xưa thật là xúc động, nhưng xin cho biết nguoimientrung là bạn nào của mình để trò chuyện nhiều hơn.
XóaDạ, cháu tên Trần Thi Ca, cùng nhóm 3 bạn nữ khác đi tìm hiểu thơ ĐB, qua phà đến Long Xuyên vào chiều tối, được nhà thơ TBH chỉ dẫn mướn ks công đoàn và sáng hôm sau chính nhà thơ đến căn tin gặp gỡ cà phê, còn được dẫn đến hội vhnt thăm phòng làm việc của nhà thơ. Cháu hi vọng sẽ có dịp gặp lại chú TBH bên một phin cà phê sáng bình thường ở TP HCM hoặc An Giang.
Trả lờiXóaÀ, quá lâu mới gặp lại Trần Thi Ca, cháu vẫn khoẻ? Chú nhớ hôm ấy rồi. Chú cháu mình còn chụp hình lưu niệm nữa. Sau đó cháu có viết 1 bài về thơ chú, chú sẽ đưa vào phần phụ lục tập tạp bút chú sắp in (nhân đây xin phép cháu luôn). Cháu ký Nguoimientrung chú đâu biết là ai! Tháng rồi chú đi Bình Dương có gặp lại cháu Mỹ Hiền, mừng lắm. Chúc cháu vui, khoẻ và thành đạt.
XóaDạ, bài viết của cháu lúc đó "dồi dào" cảm xúc quá, chú Bửu Hoài đưa vào tạp bút của chú thì mong chú biên tập lại giúp cháu ạ, nếu nó được xuất hiện trong tạp bút của chú thì là một vinh dự cho cháu rồi. Cháu có được xem bức hình vừa rồi chụp ở Bình Dương, trông chú Hoài vẫn phong độ lắm ạ. Hi vọng sẽ gặp chú Bửu Hoài cà phê trong một dịp gần ạ.
Trả lờiXóaKính chào anh Trịnh Bửu Hoài!
Trả lờiXóaChùm thơ về mùa nước nổi ở quê mình anh viết bài nào cũng hay! Em thích nhất bài Ô LONG VĨ MÙA HOA ĐIÊN ĐIỂN.
Trân trọng.
Lâm Trúc thì quá rành mùa nước nổi quê mình rồi. Những bài nầy anh viết rải rác vào những mùa nước nổi trong nhiều năm qua, cũng là kỉ niệm của mình với quê. Cảm ơn em đã có sự đồng cảm.
Xóa