T Ự T Ì N H – Thơ Trịnh Bửu Hoài




Mỗi lần qua sông rộng
Lòng thêm chút mênh mông
Ta như thuyền cỡi sóng
Trôi về phía hư không

Mỗi lần qua vườn cũ
Hồn thêm chút nhớ thương
Em như hoa nhãn nở
Rưng rức một mùi hương


Mỗi lần qua đỉnh núi
Đời thêm chút bình minh
Dẫu chồn chân dốc cuối
Vẫn tin dưới chân mình

Mỗi lần qua bến mộng
Tình thêm chút xa xăm
Kiếp người như sương mỏng
Hẹn thề đến trăm năm

Mỗi lần qua đêm tối
Thèm thêm chút trăng sao
Đường đời chưa tỏ lối
Đã hoá thành chiêm bao

Mỗi lần qua năm tháng
Là thêm chút tuổi đời
Ta con thuyền lãng mạn
Hư ảo một dòng trôi…

Trịnh Bửu Hoài (An Giang)

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

3 nhận xét:

  1. Bài thơ thật là hay anh Bửu Hoài ơi !!! Em thích bài thơ này !!!
    Chúc anh có nhiều thơ hay nữa nhé !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất cảm ơn Trần Quốc Tiến. Chúc Tiến vui khỏe và sáng tác hay. Thân tình.

      Xóa
  2. Tự Tình- là một trong số những bài thơ mà em rất yêu thích. Vì đã có cảm nhận sơ lượt về bài này cũng như thơ của anh thông qua bài Một Mình Với Huế, nên xin không lặp lại.Kính chúc anh luôn dồi dào sức khỏe và thật nhiều niềm vui nhé! Kính chào!

    Trả lờiXóa