TIẾC THỜI TẮM MƯA
Nhớ thời tồng ngổng chạy mưa
Em té nước chọc mủng dùa nhà quê
Nầy con bé tóc cúp bê
Tròn như bóng nhựa mà chê nỗi gì?
Một thời lên tỉnh học thi
Rời quê ra phố mấy khi về làng
Giật mình khi thấy mùa sang
Hình như em chợt thành nàng tiểu thư.
Bây giờ lại muốn tắm mưa
Tiếc thay cô bé chiều xưa đâu còn
Phải chi ngày đó… lon ton
Thì đâu đến nỗi theo mòn… dấu chân.
TIẾNG CƯỜI NGÀY XƯA
Bé về quê thấy lạ lùng
Má hồng môi đỏ quần chùng áo dây
Bóp đầm đúng mốt “xì tay”
A lô a liếc mệt nhoài cái tai.
Nhớ hồi bé học cấp hai
Thầy cô lối xóm gặp ai cũng chào
Áo dài vạt thấp vạt cao
Vô tư hai đứa đèo nhau về nhà.
Bây giờ nhuốm bụi phù hoa
Hương đồng nội đã bay xa mất rồi
Bà ba đẹp lắm bé ơi
Anh mong nghe lại tiếng cười ngày xưa.
Nguyễn An Bình (Cần Thơ)

Bài thơ " Tiếng cười ngày xưa " làm mình liên tưởng đến bài hát " Cô Thắm về làng " Mình thích bài thơ "Tiếc thời tắm mưa " hơn.Hồn nhiên, ngây thơ và vui nữa .
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã đọc và nhận xét. Làm thơ cho vui một chút để đở buồn. Cuộc đời phải có chút vui để còn hy vọng bạn nhỉ? Chúc vui.Nguyễn An Bình
Trả lờiXóaĐúng là ai trong mỗi chúng ta lại không tiếc cái thời tắm mưa...
Trả lờiXóa