TRANG THƠ CHỦ NHẬT: XIN MỘT LẦN CÚI LẠY CỎ NON ƠI! – Thơ Nguyễn Minh Khiêm






Anh về với mẹ

Chỉ là một nắm đất thôi
Anh về với mẹ, à ơi… anh về!

Mẹ giờ thôi khấn bờ đê
Thôi cầu bến nước, thôi mê giữ lành.
Bàn tay mẹ chạm tiểu sành
Ruột mình chạm khúc ruột mình… à ơi!
Chẳng còn nước mắt để rơi
Mẹ đưa khăn thấm khan thời còn đau
Gọi hồn anh nhập hom dâu
Khói hương, không ảnh, lạy vào ba lô!
Tên anh đốt gửi hư vô
Đỡ nghiêng đời mẹ sóng xô đò đầy!
Anh về ru những ngón tay
Bấu vào bậu cửa cho ngày bình yên
Anh về ru ngọn tóc tiên
Nuôi êm giấc ngủ mẹ quên nhọc nhằn
Anh về ru ngọn cúc tần
Thay anh chườm bóp những lần mẹ đau
Anh về ru chiếc vòi cau
Thay anh múc nước qua bao tháng ngày…

Anh về đây, anh về đây!
Ru thanh thản mẹ lần này…à ơi!

Gánh
                      Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm


Chị lại gánh tuổi mình vượt qua mùa gió
Gánh mười tám đôi mươi từ hố bom hố đạn chạy về
Giấc mơ vỡ vòm trời con gái
Khuôn mặt rạ rơm nứt nẻ đợi mùa
Lồng ngực rạch lên những tia chớp.

Không hoà giải được những lần thịt da nổi loạn
Tiếng chim bắt cô trói cột níu hai đầu võng
Chợt nhận ra mình đang giữ tấm gương của dòng họ
                    phía sau chiếc cúc
Chợt nhận ra mình đang giữ niềm kiêu hãnh
sau quả khế quả mơ
Chợt nhận ra mình đang giữ lời thề sau cơn thèm
tã lót phơi bên hàng xóm
Gió thổi nghiêng ngọn đèn!

Tròng trành lời ru, tròng trành chiếc gối
Neo mình vào mắt bão
Đoạn bấc cuối cùng
Cháy dưới bầu trời tái sinh trong mắt bầy nòng nọc…

 7-8-2008


Cỏ non

Có gì xanh đau đáu dưới cỏ non
Xanh nhoi nhói rờn rợn bàn chân bước
Xanh mươn mướt như là màu tóc
Xanh như là ánh mắt bạn bè tôi!

Xanh nụ cười của tuổi hai mươi
Từ lòng đất hiện về tươi roi rói
Lúc hy sinh bao điều chưa kịp nói
Gởi vào trong màu cỏ đợi tôi về.

Trao màu trăng dào dạt bến sông quê
Trao ngọn gió trời Hàm Rồng- Namngạn
Trao khúc hát qua mưa bom bão đạn
Hương lúa lên thơm da diết cây cầu.

Dưới màu cỏ non là trận địa, chiến hào
Là đường cứu thương, hầm chỉ huy, bệ pháo
Mỗi tấc đất bao nhiêu lần thấm máu
Bao nhiêu lần da thịt hoá phù sa!

Mấy chục năm rồi, từ màu cỏ mở ra
Những gương mặt như còi tàu hú gọi!
Mỗi bước đi sợ chạm vào đồng đội
Xin một lần cúi lạy cỏ non ơi!

7-5-2009
Nguyễn Minh Khiêm (Thanh Hoá)


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét