ĐỊNH QUÁN THỨC
Đã bao lần thầm gọi lại tên
Định Quán!
Nhiều đêm và nhiều đêm như thế
Định Quán xa mờ.
Đêm Định Quán còn ta với thơ
Không buồn nhắm mắt
Có gì rơi, có gì rơi
Lá khua, gió bay, sương nghiêng…
Hay tiếng thở dài của ai, còn thức
Là mấy phía mây đen giăng giăng trời Định Quán
Mưa ơi có kịp tỏ bày?
Cũng như bao lần đến vội vậy thôi
Cũng dễ hình dung:
Là mưa đêm - mưa thưa rỉ rả
Mưa cầm chân người trong góc nhỏ
Mưa nhạt nhòa
Thêm một ánh đèn trôi.
Bao lần thương
Định Quán chạnh lòng người xa
Bao lần nhớ
Cơn mưa đêm ướt nỗi niềm.
Riêng mưa cứ thế chung chiêng!
ĐÊM RỜI ĐỊNH QUÁN
Định Quán đêm trăng phơi
Chỉ có hơi thở lặng im
Cheo leo trên núi đồi trầm mặc
Đất đỏ bám lấy gót giày
In bóng ai qua?
Định Quán đêm mưa giăng
Cầm chân nỗi nhớ
Phố nhập nhòa sũng nước
Bong bóng mỏng manh phập phồng
Bao giờ sẽ vỡ tan?
Định Quán đêm khói mờ
Vài hàng quán bày ra không đủ ấm
Phố phường người đâu vắng
Ai thắp ngọn đèn vàng
Sáng cả đêm nay?
Định Quán đêm sương rơi
Tách cà phê chuyền tay, chuyền tay
Ai ngủ gật gà, ai còn thức
Hỏi nỗi niềm trong giọt cà phê
Trắng hay đen?
Đêm nay ta đi
Chỉ có trăng, mưa, khói, sương
Giăng mắc trên tảng đá trần
Định Quán!
Đi là không quay đầu trở lại
Sao vẫn có những cơn mơ phủ dụ phía mây trời.
Chuyến xe đời rời Định Quán
Đêm nay.
Vĩnh Thông (An Giang)
.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét