Ở cái thị trấn nằm dọc theo quốc lộ này tuy không phồn hoa đô hội gì lắm, nhưng trong sự xô bồ của cuộc sống muốn tìm một không gian yên tĩnh thiếu vắng điện đèn để thưởng thức ánh sáng huyền ảo của vầng trăng cũng giống như một điều xa xỉ.
Không có cơ quan nào cho nhân viên nghỉ ngày têt Trung Thu. Trung Thu năm nay lại nhằm ngày chủ nhật. Chàng và nàng đều muốn có một chuyến dã ngoại.
- Anh và em đến nhà chị anh chơi nhé!
Chàng đề nghị, nàng ngạc nhiên:
- Đi dã ngoại sao lại đến nhà chị anh?
- Nhà tụi mình ở thị trấn, hạ lưu sông. Nhà chị anh ở thượng lưu sông, cách đây mười cây số. Vùng thuần nông thôn, thơ mộng lắm em à.
Nàng hăm hở:
- Đi xe máy hả anh?
- Không, đi xe buyt!
- Sao không đi xe máy? Mình muốn về giờ nào thì về. Đón xe buyt phải đúng giờ mới có.
Chàng nhỏ giọng như thổ lộ điều gì đó bí mật:
- Mùa này chị anh đang thu hoạch chuối. Anh sẽ lấy thân cây chuối kết bè rồi theo sông mà về. Vui lắm em à…
Nàng nguýt chàng:
-Ồ! Anh thật lãng mạn…
* * *
Những dòng sông chảy từ Tây sang Đông ở vùng miền Trung đất hẹp này thường cạn và trong nhìn thấy cát ở đáy sông khi chưa đến mùa mưa lũ. Dòng sông quê chàng cũng không ngoại lệ. Thân mềm của mười cây chuối được đâm thủng bằng hai cây mò-o ở hai đầu kết thành chiếc bè đủ để chuyên chở hai người và một tình yêu. Chàng chống sào đưa nàng về thị trấn trên chiếc bè chuối mát lạnh ấy. Đến đoạn sông thẳng, chàng gát sào cho bè từ từ trôi theo dòng nước và bâng quơ nhìn ngắm cảnh vật chung quanh. Dòng sông nước chảy hiền hòa. Hai bên sông, sau bờ cát trắng tinh khôi lấp ló những mái ngói rêu hồng ẩn hiện trong vòm cây xanh hiền dịu. Tất cả mọi vật quanh chàng và nàng đầy ấp tình yêu.
Ngồi sát bên nhau, cả hai tưởng chừng như hãy còn khoảng cách. Chiếc bè chuối thân nước mát lạnh. Ngọn gió heo may đưa hơi nước bốc lên cũng mát lạnh. Họ cần san sẻ hơi ấm cho nhau, dù trong người chàng và nàng đang tự nóng dần lên và trong ánh mắt dường như bừng đóm lửa. Không gian và thời gian ngừng lại. Hình như chiếc bè đã ngừng trôi và dòng sông ngừng chảy. Chỉ có máu trong người chàng và nàng đang luân chuyển mạnh mẽ như dòng thác từ cao đổ xuống. Chàng và nàng đổ sóng soài trên bè chuối. Chàng đưa hai tay ấp hai bên má nàng. Nàng khép vội bờ mi như sợ ngón tay của chàng sẽ chạm vào mắt mình, chứ không dám nghĩ rằng đôi môi mọng của mình vừa hé mở chờ đón một nụ hôn. Sâu, dài, nóng bỏng. Nàng khó nhọc gỡ bàn tay chàng ra, và nghiêng đầu sang bên mới mấp máy đôi môi thì thầm tiếc nuối:
- Hãy cố chờ đến tân hôn anh nhé! Bao giờ mình cưới hở anh?
Chàng bừng tỉnh. Lòng tôn trọng cách cư sử chuẩn mực của nàng trong nhiều tình huống cũng là một phần trong tình yêu của chàng dành cho nàng. Chàng cố đùa mà giọng hãy còn tiếc nuối:
- Em hoãn cho anh năm nữa. Dành dụm đủ tiền để cất nhà cưới vợ chứ. Hiện giờ nhà anh lụp xụp, nghèo nàn quá…
Ngắt lời anh, nàng nói, kéo dài như ngâm nga:
- Tình yêu cao thượng mà anh…; tim vàng hai quả… mái tranh một lều…
- Trời! Thơ thẩn dữ! Quả tim vàng há, mưa dột nấp vào đâu? Mà nè, sắp có mưa thật rồi. Rớt vài giọt rồi này.
Nàng ngước nhìn trời… Trong lúc chàng và nàng đều cảm giác như không gian ngừng lại, thì vạn vật vẫn đang tiếp diễn. Bằng chứng là cơn mưa đầu mùa kéo đến tự bao giờ. Mưa dày và nặng hạt. Mưa rơi vỡ mặt sông. Mưa ướt đẫm áo trắng của hai người. Khi quen nhau, biết nhau đều thích màu áo trắng. Màu trinh nguyên thuần khiết. Từ đó họ yêu nhau. Nước mưa không vị, không màu, trong suốt. Áo trắng chàng và nàng giờ đây trở nên trong suốt lạ thường. Cái trong suốt ấy dán vào da thịt, lộ rõ những đường cong nhấp nhô mềm mại trên thân thể nàng. Lộ rõ những cơ bắp chắc nịch trên cánh tay và lồng ngực chàng. Hai người yêu nhau đều hiểu rằng cái lớp quần áo trắng kia, trong cơn mưa kia, không còn ý nghĩa gì nữa. Bây giờ thì chàng và nàng đều biết chắn chắn rằng mưa vẫn rơi, dòng sông vẫn chảy; vạn vật vẫn đang tiếp diễn theo dòng chảy của nó, chỉ có chàng và nàng ngừng lại và hòa tan trong mưa…
* * *
Một tháng sau cái ngày bất chợt gặp cơn mưa đầu mùa trên dòng sông thơ mộng ấy, anh và cô được hai bên gia đình mau chóng tổ chức đám cưới. Cha mẹ cô đều không hài lòng lắm, vì gia cảnh của anh tiêu biểu cho sự đạm bạc. Mái nhà tôn nhỏ thấp lè tè ven rìa thị trấn. Anh mồ côi từ nhỏ, mẹ anh góa bụa ở vậy nuôi con. Mẹ anh tuy nghèo nhưng cũng không hài lòng dù gia đình con dâu cũng có tiếng là giàu có ở thị trấn này. Con gái con lứa gì chưa chồng mà dám… Cha mẹ hai bên đều có điểm chung là đều thuộc những gia đình nề nếp. Sợ mang tiếng đời, họ đều gạt sang bên chuyện không hài lòng để chung tay xây dựng hạnh phúc cho đôi trẻ.
Về sống chung trong thời gian ngắn, mẹ anh càng củng cố niềm tin vào sự đánh giá của mình về đứa con dâu chưa chồng mà dám chửa. Mới về làm dâu mà đã ốm nghén nằm lên nằm xuống thì thôi chẳng nói làm gì. Dâu như con, huống hồ nó sắp sinh cháu cho ta, thương nó còn không hết…Nhưng mà con gái con lứa gì vảy cá thì đánh xuôi, lặt rau thì ngược từ gốc lên. Mỗi lần mưa to mất điện, nấu cơm lò than thì cháy hết phần ba nồi. Áo quần mới xổ chỉ thôi thì đã mang ra tiệm. Trời ơi nhắc đến quần áo mới nhớ… Chỉ biết phơi đồ thôi, không biết vò và vắt quần áo. Báo hại thằng con trai mình đi làm về phải giặt đồ cho vợ…
Bà đem suy nghĩ ấy cắn đắng với anh. Anh nhẹ nhàng năn nỉ:
- Mẹ thông cảm cho vợ con với. Từ nhỏ đến giờ chỉ cắm đầu vào học. Ba má cô ấy không cho làm việc gì cả. Đổi lại cô ấy học giỏi. Ra trường có việc làm ổn định. Trời sinh có luật bù trừ mà mẹ. Được cái này thì mất cái kia. Với lại thời buổi này giặt đồ có máy giặt, nấu cơm có nồi điện…
- À! Ý anh chê nhà mình nghèo chứ gì. Biết nhà vợ anh giàu rồi, khỏi cần khoe. Chả trách con dâu coi thường mẹ chồng.
- Con không có ý đó. Mẹ thư thả rồi cô ấy làm quen với việc nhà.- Anh dè dặt tiếp- Cô ấy làm gì mà mẹ bảo coi thường… hở mẹ?
- Đi mà hỏi vợ anh khắc biết!
Anh hỏi cô, cô ngán ngẩm:
- Trả lời thì mẹ sao dám cãi. Không trả lời thì mẹ bảo sao cao ngạo coi thường. Anh bảo em phải làm sao?
Anh vẫn nhẹ nhàng:
- Thế cách nói của em thế nào? Mẹ anh hơi cổ hủ với quan điểm công dung ngôn hạnh. Huống hồ là mình… sau cái hôm mưa đó…hai gia đình mình cưới vội. Em thông cảm với người già, dịu dàng nhường nhịn bà ấy một tý.
- Mẹ ác cảm với em vì chuyện ấy. Mà em có lỗi gì. Tại anh cả đấy. Và tại hôm ấy trời mưa. Vuốt ve nịnh bợ người ác cảm với mình ư? Có phải là giả dối không? Em không làm được.
Đến lượt anh ngán ngẩm:
- Vậy anh phải làm sao, hở trời?
Anh không biết làm sao, nhưng cô đã hành động. Cô nhờ mẹ ruột xin về dưỡng thai chờ đến ngày sinh nở với lý do “con so nhà mạ, con rạ nhà chồng”. Bây giờ cô đã lờ mờ hiểu ra cái luật người xưa đặt ra cũng có cái lý của nó. Mẹ chồng dù sao cũng không hiểu con bằng mẹ ruột, mà mang con so chưa có kinh nghiệm chăm sóc thai nhi; chắc do vậy nên người xưa mới đặt ra cái luật mà nhiều người không hiểu cho rằng lạc hậu là “con so nhà mạ”.
* * *
Trong thời gian chờ cô sinh nở, anh đã vội xây nhà. Anh kiểm nghiệm đời mình cái gì cũng vội vàng hấp tấp như những cơn mưa. Anh cần có một ngôi nhà rộng rãi khang trang để mẹ mình khỏi mang mặc cảm của sự nghèo hèn. Khi người ta mặc cảm họ thường hay phản ứng. Sự phản ứng này đổ lên vợ mình. Có phải vậy không? Dù sao thì mình cũng mơ hồ nhận thấy như thế. Anh cần có đủ tiện nghi trong nhà để cho vợ khỏi phải nấu cơm bằng lò than, giặt đồ bằng cách vò tay…
Xây xong nhà ở nơi cao ráo giữa thị trấn, chờ vợ sinh con cứng cáp sẽ đón về. Nhưng bây giờ phải đón mẹ về trước. Anh lo lắng và hụt hẫng khi mẹ nhất quyết không về. Bà cười nhạt:
- Hôm trước mẹ vợ anh có nói riêng với mẹ rằng, bà ấy có góp một cây vàng để xây nhà. Sau này bà ấy có thể về sống chung với vợ chồng anh… Còn mẹ tay làm hàm nhai, chỉ đủ nuôi anh khôn lớn đến đây thôi, không còn tiền để góp thì làm sao mà ở?
Anh thất kinh:
- Mẹ vợ con nói vậy thật sao mẹ?
- Mẹ nuôi con từ khi mới lọt lòng… cha mày mất, mẹ đã ăn không nói có bao giờ chưa?
- Sự thật là vợ chồng con có mượn của cha mẹ vợ một cây vàng, hen sau sẽ trả. Sao bà ấy lại bảo là góp vốn để ở chung chứ? Thôi, ai nói gì mặc kệ, nhà của con, mẹ cứ về với chúng con.
- Mẹ không về đâu. Ở đây quen rồi. Bao nhiêu là kỷ niệm. Lại còn bàn thờ cha mày đó. Ông ấy thường dặn dò, dù nghèo cũng giữ lòng tự trọng…
Bà bỏ dở câu nói vì nghẹn. Không sống gần đứa con trai một lòng bà xót xa như xát muối. Nhưng lòng tự trọng của bà đã thắng nỗi đau. Bà nhất quyết sống dưới mái nhà tôn thấp lè tè ven rìa thị trấn. Không thể thuyết phục được mẹ, anh đành ở lại nhà cũ. Ngôi nhà mới xây đóng cửa để đó. Hy vọng có cháu mẹ sẽ thương cháu mà về.
* * *
Đứa bé trai kháu khỉnh ra đời, mang đến cho anh nỗi bồi hồi ngây ngất của người vừa mới được làm cha. Suốt một tuần vợ sinh, mẹ anh luôn túc trực ở bệnh viện. Bà vui vẻ làm mọi việc mà người nuôi đẻ phải làm với tất tình thương yêu không những dành cho đứa cháu nội mà còn với cả con dâu. Hình như cô cũng cảm nhận được điều đó. Niềm hy vọng mẹ sẽ về nhà mới sống chung với anh đước nhân lên lũy thừa bảy trong bảy ngày ở bệnh viện. Những ngày này mẹ cô đột nhiên ngã bệnh hóa ra may…
…Rồi cũng đến ngày đầy tháng. Bà ngoại cu tý lại vui vẻ nói với nội cu tý, lần này có nhiều người nghe, trong đó có anh:
- Để sau ba tháng tôi sẽ cho thằng rể đón vợ con về nhà mới. Mà này chị sui à, chúng nó xây nhà tôi có hùn một cây vàng để sau này về ở chung với vợ chồng nó. Nhân đây cũng xin báo và xin phép chị sui trước nhé.
Biết ý của bà ngoại, bà nội vui vẻ nhẹ nhàng:
- Tôi hiểu ý chị rồi. Tôi không sống chung với chúng nó đâu. Chị đừng quá lo như thế!
Dẫu biết bà ngoại vô lý và quá đáng, nhưng hãy còn quá trẻ để biết phải hành xử thế nào trong trường hợp này, nên anh giả tảng như không nghe thấy. Anh mong sao đừng ai nói gì nữa cả. Nhưng sau phút sượng sùng vì lời nói thẳng của nội, bà ngoại định nói gì đó; bỗng “rào rào, ào ào’…rồi…”rầm rầm”. Một cơn mưa giông rất lớn đột nhiên ập đến, không ai có thể nói thêm gì. Không ai có thể nghe gì ngoài tiếng mưa dội trên mái tôn. Một lần nữa, anh thầm cảm ơn mưa.
* * *
Sau ba tháng “con so nhà mạ”, đón vợ con về nhà mới cũng vào tết Trung Thu. Đúng một năm sau cái ngày đi bè trên sông, anh và cô cùng thấy mình tan ra trong mưa…
Đêm đó, anh định bàn với cô đến thưa mời mẹ về sống chung; hình như cô đoán được anh muốn nói gì. Trời mưa. May quá trời mưa. Cô đến bên anh thì thầm:
- Anh có nhớ lần đầu mình gặp mưa không anh? Trời mưa rồi kìa anh. Con nó cũng đã ngủ rồi anh.
Năm nay hình như mưa đến sớm hơn mọi năm. Trong căn nhà ấm cúng, anh và cô cùng thấy mình hòa tan trong mưa. Anh tự nhủ ráng thêm tháng nữa sẽ đón mẹ về.
* * *
Tháng sau, vào một hôm mưa tầm tã kéo suốt cả đêm không dứt. Không khí lạnh, anh uể oải chẳng muốn dậy sớm nếu không có tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập. Vẫn nằm trên giường, anh vói tay đưa điện thoại lên tai. Giọng chị anh hốt hoảng:
- Em ơi! Nước sông lên cao lắm. Ở đây nhà chị đã ngập rồi. Nghe nói hồ thủy điện hay hồ thủy lợi xả lũ ở thượng nguồn, cộng với mưa lớn cả đêm nên nước dâng to lắm. Nhà mẹ ở gần sông, sớm muộn cũng ngập. Em mau đưa mẹ bỏ nhà đến chỗ cao ngay em nhé.
Anh vùng dậy, khoác vội áo lên người và lao ra phía cửa. Cô ngạc nhiên gọi vói theo:
- Còn sớm mà đi đâu vậy anh? Trời còn mưa mà anh!
Anh chạy như ma đuổi trong mưa. Anh ý thức rất rõ rằng khoảng cách mười cây số từ nhà chị anh đến đây không phải là lâu so với vận tốc của dòng nước lũ. Nước trên đường bê-tông dẫn đến nhà mẹ đã cao trên mắt cá chân. Nền nhà mẹ ngang mặt đường, vậy là nước đã vào nhà mẹ. Nước tung lên theo từng bước chạy của anh. Nước mưa trên trời đổ xuống. Nhưng anh vẫn thấy trong người nóng lên. Đến nhà mẹ, nước đã dâng lên đến gối. Tung cửa vào nhà, anh ôm chầm lấy mẹ. Bà đang trùm mền ngồi co ro trên mặt phản còn cách mặt nước khoảng một gang tay. Nhìn mí nước trên tường, anh biết nước vẫn đang dâng lên rất nhanh. Anh buông mẹ ra và ra lệnh. Lần đầu tiên trong đời anh ra lệnh cho mẹ mình: “Hãy ra khỏi đây mẹ ạ!”. Anh hấp tấp lội ra sân. Cũng may chiếc sõng con vẫn còn chưa trôi mất. Chiếc sõng con chỉ chở được một người. Kéo sõng vào nhà, anh quấn chăn rồi ẵm mẹ đặt nằm dài trên sõng. Cẩn thận lấy tấm áo mưa cánh dơi đậy kín rồi đưa sõng ra khỏi nhà; nước đã dâng lên đến ngực. Trời mưa lúc thưa lúc dày. Phần đầu, mặt và vai anh lạnh như cắt da. Phần bụng xuống chân ngâm trong nước bạc càng lạnh hơn. Tê buốt nhức nhối tận trong xương tủy. Cái cảm giác nóng vội như lúc lội nước chạy đi tìm mẹ hình như không còn nữa. Anh cảm giác như mình đang chậm chạp run lên. Không, phải nhanh lên, mình phải dìu chiếc sõng đi đến đường quốc lộ để vào thị trấn, để về nhà mới của mình giữa thị trấn. Bỗng dưng anh cảm thấy xót xa, mình lại đưa mẹ về nhà mới của mình trong một sáng tinh mơ mưa to gió lớn thế này. “Con đâu hả con”. Mẹ anh từ trong chiếc sõng gọi vọng ra. Anh cố há miệng để hai hàm răng khỏi va vào nhau lập cập, cũng có thể là anh cố há miệng để la to cho át tiếng mưa: “Con đây mẹ ạ. Còn vài trăm mét nữa là đến đường quốc lộ rồi mẹ ạ.” Anh biết vài trăm mét trong cơn lũ giữa dòng nước bạc lạnh như cắt thịt da không phải là gần. Đường quốc lộ như con đê chắn ngang dòng lũ nước, nhờ vậy nên nước chỉ dâng cao mà không xiết lắm, ngoài luồng nước chảy qua cầu. Anh cố đẩy chiếc sõng trên đó có mẹ mình ra xa chỗ cây cầu. Càng xa càng tốt. Nước đã dâng lên đến cổ. Anh cảm thấy toàn thân nhức nhối như có hàng ngàn giọt mưa tê lạnh quật vào. Hai hàm răng anh càng lúc càng nhịp nhanh hơn. Anh hít hơi thật sâu và nín lại thật lâu, như thể muốn dồn hết sức bình sinh xuống đôi chân để nó bước được nhanh hợn. Anh có cảm giác nước dâng nhanh hơn bước chân mình. Dường như chân mình không còn chạm đất. Anh biết mình đang đối mặt với sự nguy hiểm. Nếu chỉ một mình, anh có thể bơi đến đường quốc lộ mà không hề hấn gì. Nhưng giờ đây, anh vừa bơi vừa dìu chiếc sõng có mẹ mình trong đó. Răng anh không còn đập lập cập nữa. Quai hàm anh cứng lại. Bàn tay và bàn chân anh đã bắt đầu tê dại. Toàn thân anh không còn cảm giác nhức nhối nữa. Nhưng không, một cơn đau thắt khủng khiếp từ bắp chân anh. Anh biết mình đã bị vọp bẻ, bị chuột rút ở bắp chân. Toàn thân anh cong lại, tất cả mọi hoạt động của tay chân đều dừng lại. Dù ai bơi giỏi đến đâu, bị chuột rút mà sống được bao giờ! Anh lơ mơ nghĩ đến cái chết. Không, mình không thể chết. Chiếc sõng của mẹ vẫn chưa đến được đường quốc lộ. Anh lơ mơ nghĩ đến đứa con mấy tháng tuổi. Lơ mơ nhớ đến mình và vợ cùng hòa tan trong mưa trên chiếc bè xuôi dòng sông hiền hòa để về thị trấn. Cũng dừng lại ở cây cầu kia. Sao bây giờ dòng nước chảy qua cây cầu nó hung bạo thế? Anh cố mở to mắt. Hạt mưa có vẻ đã nhỏ lại và thưa hơn, sao anh như thấy không gian mờ ảo hơn? Nhưng có một vật anh nhìn thấy rất rõ. Đó là chiếc ca- nô cứu hộ lũ lụt đang lao về phía anh. Hình ảnh chiếc ca- nô lóe lên rồi tắt ngấm. Gục mặt xuống làn nước bạc, anh vẫn còn thấy mình bay lên và hòa tan trong mưa…
* * *
Cô bồng đứa con mấy tháng tuổi nức nở bên quan tài chồng. Người mẹ một tay vuốt ve áo quan, một tay vuốt ve đứa cháu nội. Bà không khóc được nữa, Bà muốn chết thay cho con. Người chết đáng lẽ phải là bà. Bởi do lòng tự ái khiến bà không về sống chung với con trai; nên trong mưa lũ nó phải đi cứu bà, mới ra thế này. Giờ này bà chợt nhận ra ranh giới giữa sự tự ái và lòng tự trọng mong manh như sợi tóc. Bỏ tay ra khỏi đứa cháu nội, hai tay bà vuốt ve áo quan và nói như con mình có thể nghe thấy được:
- Tha tội cho mẹ nghe con. Lỗi tại mẹ . Mẹ không về ở với vợ chồng con. Con ơi…
Cô trao con cho mẹ ruột đang đứng gần bên, rồi ôm lấy mẹ chồng nức nở:
- Không mẹ ơi! Mẹ không có lỗi. Lỗi là tại con. Con làm con mà không biết nhường nhịn mẹ, nên chồng con mới chết thảm thế này. Mẹ ơi…
Bà ngoại cũng đau lòng. Bà cảm thấy mình cũng có phần trách nhiệm trong cái chết của con rể. Nếu mình không mưu mô, không lập kế hùn một cây vàng xây nhà để về ở chung với con gái; để đánh vào lòng tự trọng của mẹ chồng nó thì con gái mình đâu trở thành góa bụa. Bà nghĩ thế, nhưng bà không thốt ra thành lời như hai người thân trực tiếp của người đã khuất. Bà không nói ra thì sự day dứt cứ đè nặng lòng bà. Bà không muốn nghĩ đến điều ấy nữa, bằng cách chăm chú lắng nghe những người đến phúng điếu con rể đang ngồi quanh chiếc bàn tròn và bàn tán sôi nổi. Một người đứng tuổi nhất nói:
- Tôi nay thất thập cổ lai hy, trên đầu chỉ một thứ tóc bạc trắng, chưa từng thấy thị trấn này ngập lụt bao giờ. Thật đúng là một trận lụt lịch sử trước giờ chưa từng có. Nghe nói trên thượng nguồn xả hồ thủy điện nên nước mới to như vậy.
Người khác tuy nhỏ hơn nhưng có vẻ hiểu biết hơn:
- Bởi tại mưa to quá. Nếu không xả hồ, nhỡ vỡ đập thì chẳng phải là chết cả lũ hay sao?
Một kẻ khác lý sự:
- Nếu vậy thì đừng nên đắp hồ thủy điện. Đắp làm gì, mỗi năm mưa to thì xả lũ làm nước ngập chết người, nhà đổ, trâu bò gà vịt bị nước cuốn trôi, thiệt hại không thể kể hết được.
Người hiểu biết:
- Không đắp hồ thủy điện thì lấy đâu năng lượng cho dân phát triển kinh tế.
Người lý sự:
- Phát triển rồi nước cuốn trôi tất cả. Đáng lẽ sau mùa mưa mới được tích nước nhiều chứ.
Người hiểu biết:
- Sau mùa mưa thì nước đâu mà tích. Điện đâu cho đủ? Điện không đủ sao phát triển kinh tế?
Kẻ lý sự:
- Phát triển rồi nước cuốn trôi tất cả. Lẽ ra sau mưa mới tích nước…
Người đứng tuổi thất thập cổ lai hy cười khì xen vào:
- Thôi, thôi! Hai ông đừng cãi nhau vòng vo tam quốc nữa. Lòng vòng không đi về đâu cả. Ai nói cũng đúng cả. Chỉ vì trời mưa lớn quá mà thôi!
Nghe đến đây, bà ngoại mừng như bắt được vàng. Hơn thế nữa. Bà mừng như người bị cuốn trôi trong nước lũ may mắn được kẻ khác đến cứu. Trí óc mưu mô nhạy bén của bà vừa lóe lên một tia chớp. Bà đã biết cách để quên đi trách nhiệm. Bà đi đến bên cạnh bà nội và con gái đang ôm nhau nhận lỗi về mình. Bà chuyển tia chớp trong trí óc mưu mô của mình thành những lời lẽ khôn khéo:
- Này chị sui à! Này con gái à! Dù sao thì chuyện cũng đã rồi. Dù sao thì chúng ta vẫn phải tiếp tục sống. Đừng tự trách mình nữa. Không ai có lỗi trong chuyện này cả. Trách nhiệm không thuộc về ai cả. Lỗi là bởi tại trời mưa.
Lê Đình Danh (Quy Nhơn)

Vâng. Lỗi bỡi trời mưa!
Trả lờiXóaChào anh Phương. Danh có hẹn đến nhà anh uống một chung rượu do anh cất, nhưng chưa đến được, là do... bởi tại trời mưa.
XóaĐọc truyện, tôi cứ hồi hộp, càng về sau càng nóng lòng như lửa đốt lo cho nhân vật. Cái kết cục buồn khiến lòng tôi đau thắt. Nhưng rồi đành tự an ủi mình, âu đó cũng là chuyện đời. Nhà văn giúp tôi nhìn ra nhiều mảng trắng đen của cuộc sống. Cảm ơn nhà văn với câu chuyện tinh tế, đầy suy ngẫm. Chúc nhà văn LĐD khỏe, gặt hái nhiều thành công trong chuyện đời, chuyện nghề nhé .
Trả lờiXóaEm viết nghiệp dư mà. Buồn thì viết cho vui, vui thì dạy con nó học. Em không muốn làm cái nhà mà trong nhà ấy không có cái gì cả. Em thích chị Tạ Hoa gọi em là chú Danh hơn. Chị nhé!
XóaTruyện của Lê Đình Danh thâm thuý là ở chỗ, bởi tại trời mưa! Nếu mà mưa biết nói thì Danh và Mưa sẽ ra toà. Phần thua sẽ thuộc về Danh đấy!
Trả lờiXóaChào bạn Trần Hòa. Bà ngoại trong truyện đổ lỗi cho mưa, Danh chỉ kể lại thôi mà. Văn chương nó trừu tượng thế, bạn ạ!
Xóa