Kính dâng mẹ
Một mùa mưa nữa lại về! Lòng con chùn xuống, tiếng mưa rơi là lòng con lệ nhỏ mẹ ơi!...
Mẹ ra đi đã mười một mùa mưa rồi! Mẹ về cõi vĩnh hằng, có lẽ nơi đó, mới đem lại niềm an lạc cho mẹ.
Ngày mẹ còn trên đời, mẹ thường nói: “Nếu có kiếp sau, mà làm được người phú quý, cao sang, thì mẹ cũng chẳng màng đến”. Con hỏi vì sao, mẹ trả lời: “Kiếp người phải thọ: Sinh, Lão, Bệnh, Tử, và còn nhiều nỗi khổ khác nữa. Mẹ chỉ mong được vãng sanh về cõi Phật mà thôi!”
Có lẽ vì thế mà lối sống của mẹ không một ai chê trách điều gì.
Mẹ là người phụ nữ chịu thương, chịu khó và cũng chịu nhiều nỗi khổ đau.
Con trai đầu lòng của mẹ mất vì bác sĩ điều trị nhầm bệnh. Mẹ đau đớn vật vã vì mất đứa con yêu kháu khỉnh của mình.
Một năm sau, ba con lại tập kết ra Bắc, khi mẹ đang mang thai con vừa được hai tháng. Thế rồi con chào đời trong hoàn cảnh đất nước: Bắc – Nam chia cắt đằng đẵng hai mươi năm. Kể sao cho hết nỗi khổ đau của người phụ nữ trong hoàn cảnh này, phải không mẹ?
Sau lần ốm nặng và làm ăn thất bại, mẹ đã gượng dậy và cố gắng làm việc để có tiền nuôi con. Mẹ vất vả, thức khuya, dậy sớm, nào bán bún, làm nem chả, bánh cuốn, rồi sau đó lại chuyển sang đan áo, thêu, may, cuối cùng là làm bánh mứt.
Ngày Tết me làm các món như mứt gừng, mứt bí, mứt dừa v.v… Ai cũng khen mứt mẹ làm vừa đẹp, vừa ngon. Với nghề làm bánh, cuộc sống của gia đình đã ổn định hơn. Tuy làm việc vất vả, nhưng mẹ rất vui vì có đủ tiền nuôi con ăn học đến nơi đến chốn.
Vì quá yêu con,mẹ không cho rời nửa bước. Khi con đến tuổi đi hộ, mẹ là cô giáo đầu tiên dạy con học chữ. Người trong xóm cũng đưa con đến học, thế là bỗng nhiên mẹ trở thành cô giáo.
Thời gian cứ thế trôi qua, rồi vào một đêm đông lạnh giá, bà ngoại qua đời. Căn nhà trở nên trống vắng hơn. Mẹ lại lặng lẽ, buồn bã và rồi quyết định cho con đến trường học khi con lên lớp nhì (lớp 4). Mẹ vừa là mẹ lại vừa thay cha nuôi nấng giáo dục con điều hay lẽ phải, cách cư xử với mọi người.
Chiến tranh ác liệt, Mỹ ném bom miền Bắc, mẹ lại lo sợ cho số phận của ba. Mẹ ăn chay cầu nguyện cho ba được an lành, cho đất nước hoà bình, thống nhất.
Ngày con thi đậu Tú Tài, là ngày mẹ mừng vui khôn xiết khi bà con hàng xóm đến chúc mừng.
Rồi hoà bình, đất nước thống nhất, ba con trở về đoàn tụ với gia đình, mẹ tham gia công tác phụ nữ ở địa phương, rồi được bầu vào Hội đồng nhân dân xã.
Ba trở ra Bắc với lý do còn đang công tác, mẹ bảo xin chuyển về miền Nam , ba không bằng lòng. Mẹ buồn vì biết ba giấu mẹ điều gì đó. Với sự nhạy cảm của người phụ nữ, mẹ biết ba phụ tình mẹ, đã có vợ con ở ngoài Bắc.
Suốt hai mươi năm chờ đợi ba về, mẹ vẫn một lòng chung thuỷ với ba, mẹ đã từ chối tình cảm của những người đàn ông tìm đến với mẹ, một lòng một dạ nuôi con.
Thế mà giờ đây, sự thật lắm phũ phàng. Mẹ buồn rũ rượi, đêm đêm mẹ thức khuya, bày tỏ nỗi lòng qua những vần thơ… Những đêm thức trắng đã làm mẹ ngã bệnh
Con trở thành cô giáo theo ý nguyện của mẹ, ngoài giờ dạy ở trường, lại miệt mài bên trang giáo án. Rồi con lấy chồng, sinh được cháu trai, mẹ mừng vui, hạnh phúc đã mỉm cười với mẹ. Nhưng chẳng bao lâu… bất ngờ, chồng con lại bỏ đi, con hụt hẫng buồn rầu, mẹ thương cháu, thương con gái mình dang dở.
Thời kỳ bao cấp, với đồng lương ít ỏi của con không đủ chi tiêu trong gia đình, mẹ trở lại làm nghề bánh ngọt để sinh sống. Thế rồi năm tháng qua đi, cháu ngoại duy nhất đã lớn và mẹ cũng đã già yếu, rồi bệnh tật hành hạ. Vào một ngày mùa đông, trời mưa và giá rét, mẹ ra đi mãi mãi.
Con đã vĩnh viễn mất mẹ rồi, mẹ ơi!...
Hằng năm, cứ đến mùa Vu Lan, ngày rằm tháng bảy, con lên chùa lễ Phật và cầu siêu cho mẹ. Khi con được cài chiếc bông hồng màu trắng lên áo, nước mắt con rơi vì không còn có mẹ trên đời.
Đến mùa mưa, mưa lại gợi nhớ nỗi buồn, con thương mẹ lắm, mẹ ơi! Ở một nơi nào đó của cõi vĩnh hằng, có lẽ mẹ đang mỉm cười, vì đã trút hết khổ đau của một kiếp người, phải không mẹ?
Mùa mưa 2013
Thuỳ Anh (Bình Định)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét