Ai đã từng xa quê chắc hiểu nỗi lòng khi sống xa gia đình! Ngày xưa con thường nghe những người Việt kiều họ nhớ về quê hương Việt Nam với những đặc trưng ngày Tết, với những bánh chưng xanh, với những món ăn đậm đà hương vị người Việt! Còn con chỉ mới lên thành phố học một thời gian nhưng con nhớ tất cả thuộc về nơi thôn quê con đã sinh ra và lớn lên!
Con đi học xa nhà cùng với những nỗi nhớ khôn nguôi. Mỗi lần nhớ gia đình con lại nhớ về cha với những cây bút chì cài ngách tai để kẽ li trên những khuôn gỗ, con nhớ mẹ với những giọt mồ hơi rơi vào đất thấm đẫm mặn mòi để mong một ngày cho hoa thơm trái ngọt! Nhớ về những đêm khuya tiếng những con dế kêu ri ri, những con chão chuột kêu ọp ọp ngoài ao! Trên thành phố nơi con học con tìm đâu được sự thân thuộc của quê nhà! Chỉ nhớ mấy đêm đầu con khó ngủ vì thiếu vắng đi những điều bình dị mà con gắn bó bao lâu! Xa cha mẹ con tự hứa với lòng mình nỗ lực bước tiếp con đường đã chọn mà cha mẹ là nguồn động lực của con.Nhớ khi xưa học trên trường huyện, những ngày tháng cuối cấp con càng ít có thời gian về thăm nhà. Nhưng vùng huyện nghèo nơi con sinh ra vẫn ấm áp tình thương của các cô các bác xung quanh nên con chưa có nhiều khó khăn như bây giờ. Không vì thế mà con nản đâu, mẹ vẫn thường xuyên gửi cho con những món quà thôn dã, đó chỉ là củ khoai, lọ muối vừng, hay đôi khi tới mùa sim tím mẹ cũng gói gửi cho con làm con nhớ những mùa hè ngày xưa tung tăng cùng đám bạn.
Chỉ vậy thôi, sao lòng con lại thấy ấm áp hơn giữa thành phố nhộn nhịp và sáng rực lên vì ánh đèn!
Về quê ngắm những con đom đóm dịu ánh mắt giữa lấp loáng sáng giữa màn đêm. Con lại nhớ đứa em gái mình thông báo nó mới đạt được được cái phiếu học bổng của Quĩ thắp sáng ước mơ với cái giấy chứng nhận in hình chú đom đóm nhỏ! Bữa ấy ai cũng vui, con biết bố mẹ có lẽ rất hạnh phúc vì đứa em của con! Con và em luôn tâm sự cùng nhau cố gắng thật nhiều hơn!
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt mẹ, những hạt gỗ bụi vương lấy tóc và trên quần áo của cha! Những hình ảnh ấy làm sao con có thể quên được những năm tháng khó nhọc của gia đình mình! Những hi sinh vì hai chị em chúng con! Con hiểu rằng sự hi sinh ấy là tình thương và biết bao kì vọng mà bố mẹ dành cho những đứa con bé nhỏ này. Con cám ơn và tự hào vì con đã được sinh ra là con của bố mẹ! Từng giọt nước mắt của con rơi mà không biết vì sao nữa. Con hạnh phúc và trân trọng những gì được nhận cũng như thầm cảm ơn cuộc sống này.
Để rồi những lọ muối vừng, những chiếc bánh quê đã giúp con sống tốt hơn trong cái thành phố này. Từng củ khoai, quả ổi đã cho con và chúng bạn những khoảnh khắc vui sau những giờ học tập đầy căng thẳng, bởi những khi ấy cả xóm trọ mang tên Vui Vẻ của con lại tụ tập thưởng thức hương vị quê nhà rồi trò chuyện biết bao điều, xua đi cái cảm giác nhớ nhà da diết.
Với nhiều người thì củ khoai, củ sắn là những thứ không có gì đặc biệt nhưng với con, đó là những gì gần gũi nhất, bởi con biết ba mẹ đã từng sống những năm tháng cơ hàn và sắn khoai độn cơm đã từng nuôi sống cả gia đình. Để giờ đây, những thứ quà quê dân dã đã lại nuôi dưỡng tâm hồn con, giúp con có những giây phút vui vẻ, hạnh phúc, bình yên và biết trân trọng những điều ý nghĩa.
Và chuyến xe khách vẫn cứ chạy qua những ô cửa sổ, con nhìn thấy một màu xanh mướt mát! Rồi chỉ gần đây nữa thôi khi con quay về với gia đình lại là một màu vàng bát ngát của vụ lúa chín! Thoang thoảng trong thinh không con cảm giác được hương vị ấm áp của quê nhà hơn bao giờ hết! Con ôm chặt trong tay món quà mẹ sắp! Cha mẹ à, con yêu quê hương mình rất nhiều!
Hoàng Thị Nhã (Hải Dương)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét