(Gởi: Bình Dương)
Chiều xuân, đốt nén tâm linh
hồn viễn xứ - bỗng - giật mình vó câu...
Mùa đi... gội tóc bạc màu
Lục bình lặng lẽ, sông sâu lắng buồn !
Đường quen thổ mộ* buông cương
Chiều xuân, đốt nén tâm linh
hồn viễn xứ - bỗng - giật mình vó câu...
Mùa đi... gội tóc bạc màu
Lục bình lặng lẽ, sông sâu lắng buồn !
Đường quen thổ mộ* buông cương
Nẻo quê, tôi - phía khói sương dặm hời...
Nguyễn Minh Dũng
* Xe ngựa

Xin đồng cảm với anh mấy vần thơ :
Trả lờiXóaCâu thơ trĩu nặng từng lời
Nhớ quê - thương tiếng ầu ơi nặng lòng
Con đường xưa nắng còn không
Nẻo quê , ta - giữa mênh mông ..dặm dài ....
Chúc anh khỏe và có nhiều vần thơ hay !!!
Cảm ơn Quốc Tiến cùng đồng cảm với mình.
Xóa