Bắt đầu, từ sợi khói
Lướt nắng thả hồn bay
Ngập ngừng tình chưa nói
Bẽn lẽn cuộn vào mây
Ủ yêu màu mắt chín
Rạo rực vuốt khe trời
Nóng ran chùm hơi thở
Mưa động tím lưng đồi…
Từ ấy, đời ngất ngây!
Uống vị tình nồng, cay
Yêu say chiều nhật - nguyệt
Mộng dệt suốt đông đầy
Có giận hờn cũng thôi
Gối vào nhau cùng trôi
Ngậm vị đắng và ngọt
Nên người đời liếc môi?
Nguyễn Ngọc Thơ (TP. HCM)

Tình yêu dưới ngòi bút của anh Ngọc Thơ sao mong manh thế nhỉ , nhưng lại thấy hay hay hiiii
Trả lờiXóaCảm ơn anh Trần Quốc Tiến đã ghé thăm, chia sẻ cảm nhận "mong manh"... dễ vỡ trong tình yêu! Có lẽ vậy, nên mình cần trân trọng, giữ gìn để khỏi vỡ, du phải ráng..."chìu" mệt xỉu phải không anh?(cừ)
Trả lờiXóaChúc anh Giáng sinh vui vẻ!