VIẾT CHO NGƯỜI VỪA RỜI THÀNH PHỐ - Thơ Vũ Thị Huyền Trang



Người rời thành phố rồi em vẫn khóc đấy thôi
Giấu vùi trong cơn mưa mùa đỏng đảnh
Kỉ niệm như gió mùa, em không vòng tay ấm
Thổi buốt tâm tư dồn đuổi đến kiệt cùng

Người rời thành phố rồi bỏ lại chỉ mình em
Giữa biển người lạ xa còn em thì bé nhỏ
Em vẫn hay lạc đường người biết đó…
Tuột tay có một lần mà mãi lạc mất nhau

Sẽ thôi không đợi chờ cả những niềm vui
Em khép lại tim mình của những ngày tháng cũ
Anh đừng trở về và gõ vào cánh cửa
Dẫu có ngóng chờ em cũng sẽ lặng thinh…

Sẽ thôi hỏi vì sao tình yêu ấy không thành
Em cứ trách anh nhiều hóa ra không phải thế
Những biến cố cuộc đời không lường kịp
Mà chúng ta thì… như nhánh cỏ mỏng manh

Người về nơi ấy rồi đừng lo lắng cho em
Người chỉ thấy em cười thôi. Em hứa đấy
Nước sẽ uống thật nhiều, cơm sẽ ăn đúng bữa
Sẽ cẩn thận khi sang đường và không thức quá khuya

Sẽ giấu đi những sợi tóc rụng nhiều vào sớm mai
Thi thoảng sẽ kể về một người con trai khác
Anh cũng thế. Nhớ chưa anh cũng thế
Hãy nói với em rằng anh lại bắt đầu yêu…

Em sẽ không buồn đâu người đừng lo
Đừng vướng víu những dấu chân đã cũ
Những nỗi đau em giữ thôi là đủ
Anh đi về nơi ấy…
phía bình yên…


Vũ Thị Huyền Trang (Hà Nội)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét