CHỈ SÓT LÁ CUỐI ĐÔNG - Thơ Huỳnh Ngọc Phước


TRỞ LẠI CÔ TÔ

Cuối năm trở lại Cô Tô
Chỉ mình ta với gió xô núi trần
Sương treo thềm đá bâng khuâng
Chông chênh trên nẻo phù vân… Ta về!

Chân mây trắng phủ bốn bề
Gót chân lững thững mải mê kiếm tìm
Một ta - trăm bước - trăm thềm
Thả lòng theo bấc chạm mềm khói sương

Ta đi - ngọn gió muôn phương
Ta về - một đóa vô thường nở hoa!


TẾT XỨ NGƯỜI

Cuối năm
chầm chậm dòng người
nghe tiếng nhộn nhịp phiên chợ
nghe tiếng rao gấp rút chị hàng rau
nghe tiếng bà lão gọi con
ta than thở. thời gian trôi.

Cuối năm
phòng trọ trống huơ, bụi bặm
hành lang không người bước
chỉ sót lá cuối đông
bay trầm.

Tết xứ người
chỉ lon bia vài con khô mực
nhấp nháp nỗi buồn
nâng cây đờn
vài khúc hát.

Tết xứ người
đêm
loang lổ
khói thuốc la đà
sương dày cộm.

Tết xứ người
đêm
buồn treo ngang mắt
rượu đắng mình ta
ai chia nửa?
trống mênh mông
ai lấp đầy?

Huỳnh Ngọc Phước (An Giang)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét: