Mùa xuân bén gót hồng xưa
Xa từ độ ấy em chưa kịp buồn
Ngày đơm bông trái cội nguồn
Ta thương tiếng hát giữ hồn mong thương
Góc trời em níu mù sương
Nhớ hoài một bước cuối đường tìm nhau
Lặng thầm cắt xén nỗi đau
Tri âm vời vợi theo màu áo xưa
Mùa xuân nghiêng tay đẩy đưa
Cho em lời gió về thưa gửi tình
Hoa cười giọt nắng lung linh
Người về chợt nhớ cho mình gọi tên
Mùa xuân đếm giọt buồn rơi
Ngày giao mùa gọi tôi ơi! kiếp nào
Vườn xưa em hái chiêm bao
Chia đôi giấc ngủ có thao thức chờ
Chút xuân nặng với dòng thơ
Như cùng nghĩa tận đôi bờ gọi nhau.
Hoàng Chẩm (Quảng Trị)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét