ẢO ẢNH.
Chiều xuống chầm chậm như mơ
Vài tia nắng muộn vật vờ xiên khoai
Gió đông mát lạnh bờ vai
Bên kia sông vắng tiếng ai gọi đò!...
DIỄM!
Ta về ôm kỷ niệm ngàn xưa
Thơ đánh thức con tim khát bỏng
Tạ ơn người dẫu chỉ là chiếc bóng
Thơ đánh thức con tim khát bỏng
Tạ ơn người dẫu chỉ là chiếc bóng
Đốt tro tàn bùng cháy trái tim si
Góc phố xưa in tuổi xuân thì...
Nơi hò hẹn một thời thanh sắc
Ôi vầng trăng! Vầng trăng non huyễn hoặc
Ôi vầng trăng! Vầng trăng non huyễn hoặc
Bóng nhạt nhòa lay lắt chiêng chao…
Đã gặp em - Rất thực - chiêm bao!
Trong tư niệm - buồn - vui - vô cớ
Về bên ấy niềm riêng cứ ngỡ...
Rồi cũng đành… Giả sử…làm chi(!?)
Góc phố xưa in dấu xuân thì!...
ĐÔI MẮT…
Đôi mắt em như dòng suối ngọc
Tỏa hào quang níu bước anh qua
Nhìn ngây thơ ấm áp điệu đà
Sâu thăm thẳm thật thà như muốn nói!
Anh bên em ngại ngần bối rối
Dáng kiều thơm e ấp… bờ nghiêng…
Đôi mắt cười ôi quá thần tiên
Giây phút ấy gắn vào tim mãi mãi!
Muốn nói lời yêu, sao ái ngại!
Bước ngập ngừng bối rối… chiêng chao…
Yêu là gì?... Anh hỏi!...Tại sao?...
Đôi mắt ấy!... Không tài nào tả được!...
Trường Thắng (Huế)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét