XUÂN ƠI! - Thơ Nguyễn Duy Khương
Vườn chiều vạt nắng cuối năm
Hai ta nâng cốc xa xăm chuyện đời
Liêu phiêu kỷ niệm buồn vui
Về trong nỗi nhớ một thời lang thang
Người phu gom quét lá vàng
Ngậm ngùi tiếc buổi đông tàn sắp qua
Chồi non nụ thắm và hoa
Phải em khép nép ngọc ngà dáng xuân
Hoa dù rực cánh phù vân
Sắc hương em gọi hồng trần lai sinh
Nào ta nâng cốc hữu tình
Lòng nghe rạo rực âm thinh đất trời
Nghe nhân gian vọng tiếng cười
Còn đi còn đến xuân ơi bao lần
Nguyễn Duy Khương (TP. HCM)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét