DẤU VẾT TÌNH - Tạp bút Nguyễn Thành Công



Hoàng và Thanh yêu nhau tưởng như không gì có thể chia lìa được. Nhưng rồi thực tế cho thấy tình yêu cũng như vạn vật, tuân theo qui luật sinh hoại dị diệt, họ chia tay trong nước mắt của một người (thấy được) và người kia (nuốt vào trong). Hai mươi  năm, có hơn, tưởng đã quên, song khó quên.
Cận tết, Hoàng bắt xe về thăm người cũ khi nghe tin chồng cô ấy đã khuất núi sớm vì bệnh trọng. Một cuộc thăm viếng hoàn toàn cảm tính, không hề có chuẩn bị, và cuộc hành trình hai trăm cây số. Không để làm gì, chỉ là một dịp chia buồn hợp lẽ, có đủ lý và tình, không gây khó cho ai.
Xe dừng, Hoàng hỏi đường vì lạ. Chốn cũ thay đổi nhiều quá. Một cổng rào lạ lẫm, và chủ nhân (cố nhân) ão não tiếp Hoàng. Anh xin phép thắp một nén hương lên ban thờ người đã khuất, cúi mình. Chiều, anh vội vàng ra về để giữ gìn cho người xưa, chỉ kịp có một ánh nhìn, không hơn.
Tất cả chỉ như vậy, không hơn. Nhưng không chỉ như vậy: Hoàng đã kịp nhìn thấy đứa bé trên tường sặc sỡ trong áo mũ của ngày tốt nghiệp có in dòng chữ họ tên bên dưới: Phạm Huy Hoàng- tên anh! Đấy là con trai đầu lòng của vợ chồng họ, nhưng lại mang họ tên của anh… Không có gì mất đi hoàn toàn. Dấu vết tình. Hoàng nghĩ.
Hai trăm cây số nhân hai, đi về, chứng kiến dấu vết năm xưa hãy còn… Hoàng ơi! Anh tự gọi tên mình như thế. Mùa xuân đã tràn đầy, tết về…


Nguyễn Thành Công (Bạc Liêu)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét