- Ngân à. Em đau. Như có máu từ trong đầu chảy ra từ chân tóc vậy. Tóc em đang rụng dần, nhiều đến mức khi em vuốt nó để lại cả nắm mắc vào kẽ tay.
Yên nhấp một chung rượu. Ngân định cản bạn khi Yên đã uống đến ly thứ 5 và có vẻ ngà ngà say. Mắt Yên hoang hoải, sóng mắt của Yên rất đẹp nhưng trống vắng như một bến sông và đau đáu như gim ngàn mảnh vỡ. Yên hướng mắt ra cầu sông Hàn. Thành phố 0 giờ, chiếc cầu vặn mình xoay.
- Em không hiểu sao có biết bao nhiêu người thích ngắm cái cảnh này, cầu sông Hàn vặn mình đến khổ sở. Khi muốn trở về thì lại trật vị trí cũ. Nhưng mà nó cũng sắp hết quay rồi, cầu Rồng lấp lánh huy hoàng kia sẽ làm thay sứ mệnh lưu thông cho nó… Mà Ngân này, em có như cái cầu sông Hàn, ra sức vặn mình đến tê tái mà có muốn quay về vị trí cũ thôi cũng khó khăn, khổ sở.
- Em suy nghĩ quá nhiều rồi. Đừng uống nữa, về nhà đi em, quá khuya rồi.
Yên cười méo xệch, lục mấy con chíp chíp đã nguội ngắt, định ăn lại bỏ xuống. Cô bắt đầu khóc, trên vai Ngân. Tiếng khóc dồn nén đã lâu, bật ra, xoáy thành dòng, tuôn trào, xô đẩy hai bờ vai run rẩy. Ngân đưa tay vuốt tóc Yên, những sợi vướng mắc nơi kẽ tay, một cơn nhói xông đến, cô rụt tay lại, xoay ngang ôm choàng lấy Yên. Yên nói, giọng nát như một trái dưa hấu căng rơi từ trên cao xuống:
- Hàng ngàn lần em bảo mình hãy cứ sống trơ trẽn đi. Nghĩa là đạp trên những nhớ nhung kia mà sống, kệ thây thiên hạ tìm kiếm cái gì thì tìm kiếm, em chỉ cần một người đàn ông đủ chứng nhận pháp lý để người ta bảo mình cũng có chồng như ai. Em đã sống quá tử tế rồi, chẳng bon chen, tranh giành gì với ai. Sao mà tình yêu của em nó lại khốn nạn thế hả chị?
- Nếu không thể tiếp tục được, hay là em hủy hôn đi… Không gì khổ bằng sống nhầm cuộc đời của người khác.
Yên nín bặt, cô lau khô nước mắt, nhìn thẳng vào Ngân:
- Chị nói em nghe! Sao chừng ấy năm chị vẫn sống được với những thứ không do chị lựa chọn? Nó là cái gì nếu không phải là cuộc đời của chị, gia đình của chị?
- Em đừng hỏi, chị chẳng có câu trả lời nào chính đáng dành cho em cả.
Yên phá lên cười chua chát:
- Không phải là chị không có câu trả lời mà chị sợ phải thú nhận sự thất bại của chị về một cuộc hôn nhân chị cố gắng sơn phết cho nó rực rỡ.
Mắt Yên ầng ậc nước. Yên định trút hết cả bức xúc vào người phụ nữ trước mặt. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt bất lực của Ngân dưới ánh đèn đường, cô lại thôi.
- Đàn bà chúng mình là phải thế hả chị? Em đã yêu Phong đến thế cơ mà. Sao em lại đi lấy Hùng hả chị? Tại sao Phong không kéo em thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp xẩy ra? Tại sao em rõ lòng mình đến vậy mà em vẫn đồng ý khi gia đình Hùng đến hỏi cưới?
Yên hỏi, nhưng cô không cần câu trả lời, cô móc túi lấy ra vài tờ một trăm đặt lên bàn, rồi kéo Ngân đi. Chị chủ quán gọi với theo báo còn thừa tiền. Yên phẩy tay nói mà không ngoảnh mặt lại:
- Coi như còn thừa chút tiền là để tôi mua chút vui của đêm.
Chị chủ quán chưng hửng, không hiểu Yên nói gì. Còn Yên vẫn đi về phía trước. Cô thấy mình hơi choáng váng:
- Ngân à! Đưa em về nhé! Em đau đầu quá!
- Chị đã nhắc em đừng uống rượu mà em vẫn cố tình!
- Em không rượu thì uống cái gì đây hả chị? Không lẽ tự uống nước mắt mình?
Ngân chạy xe chầm chậm. Đà Nẵng đã im lìm chìm trong giấc ngủ. Chỉ có những cơn gió cào xót lòng. Yên có vẻ đã bình tĩnh hơn. Cô khe khẽ hát nho nhỏ một bài gì đó không rõ lời nhưng giai điệu thoảng qua nghe buồn da diết. Trời đã bắt đầu thu, gió đã có ngọn lành lạnh chờn vờn sau khe cổ. Xe dừng lại ở chung cư, Yên ngập ngừng dường như vẫn còn muốn đi lang thang thêm nữa. Ngân xoa đầu Yên cười xòa:
- Khuya lắm rồi. Hơn một giờ sáng rồi. Chị còn phải về nữa chứ, không thì chồng nó có mà đuổi cổ ra ngoài.
Yên gật đầu, ngoan ngoãn bước vào sảnh rồi lên thang máy. Ngân lướt xe trên phố, đèn vàng héo hắt như bóng chiếc lá sắp rụng. Con đường thăm thẳm, xe tải, xe khách và cả xe máy phóng trên đường, vẫn sầm sập, di chuyển khá đều đặn nhưng đều cô đơn. Ngân nghĩ tới câu hỏi của Yên, cô bất giác nhăn mặt như ăn nhầm mật cá. Đôi khi chịu đựng cũng là thói quen, giả vờ hạnh phúc cũng là thói quen nốt, quen đến mức chính bản thân cô cũng chẳng phân biệt được.
***
Yên thức dậy khi trời đã rõ trưa. Cảm giác mệt mỏi muốn dìm cô xuống. Dưới gối từng đám tóc bám chặt. Yên định lùa cây lược lên đầu nhưng nghĩ đến những sợi tóc bỗng dưng cô nổi giận bẻ đôi cây lược quăng ra cửa sổ. Bác sĩ bảo cô bị stress nặng, đó chính là nguyên nhân cô rụng tóc. Những cơn đau đầu là do thiếu máu lên não cộng thêm chứng viên dạ dày do virus HP. Thế là Yên ốm thật! Buồn cười, Yên nghĩ mình rất bình thường, những cơn đau chỉ là cái mơ hồ ở đâu đó dội vào từ những mảnh tình vỡ và cái cạnh sắc nhọn vô hình đâm vào lòng cô. Yên vác máy ảnh ra ngoài, cái nghề phóng viên khiến cô có thói quen ở đâu hơi lâu lâu một chỗ sẽ cuồng chân. Yên chẳng đi lấy tin tức hay tìm chủ để, Yên chỉ vác máy đi chụp hoa thế thôi. Mùa thu vàng hoa cúc, thì Yên đi chụp hoa cúc cho vui. Không ai biết và cũng không ai so sánh được giữa cái thú sung sướng của người ta với cái nỗi thoát ra khỏi cái sự mỏi mệt của Yên, cái nào hơn?
Nhưng cô chưa tìm ra được nơi nào có vàng cánh đồng hoa cúc để mà say sưa thì đã lạc đến một vùng ngoại ô xanh ngát lúa đang trổ đòng đòng. Cô dừng xe, ngồi thụp xuống bờ ruộng. Mắt cay cay. Cô không biết và không đủ sức làm ruộng nhưng vẫn nhớ lắm cái mùi hoa lúa ngai ngái, mỗi khi theo mẹ ra đồng. Những ngày này, muốn níu lại một chút của ngày xưa, mặc dù đến giờ, ba mẹ không còn làm ruộng nữa mà đi mua lúa thôi... Yên lại nhớ Phong, sau ngày hai người chia tay. Yên về Đà Nẵng còn anh cũng nhận nhiệm vụ về bản Ro Ró, xã A Vao, huyện Đakrông, Quảng Trị. Trước khi đi Phong nói với Yên: “Chưa bao giờ anh muốn chia tay với em. Nhưng anh lại không thể chế ngự được sự kiêu hãnh của em… Anh vẫn sẽ chờ đợi em đến khi nào em bảo anh đừng chờ nữa…”. Yên cười nửa miệng, lạnh lùng nói: “Thế thì ngay bây giờ anh sẽ nghe được câu nói đó: "Anh đừng ảo tưởng chuyện của chúng mình nữa và nhất là đừng đợi em”. Phong không ngạc nhiên nhưng ánh mắt anh lạc đi hẳn. Anh vác ba lô, đầu hơi cúi xuống nhưng bước chân vẫn thẳng đi về phía trước. Yên đã nói dối, nhưng Yên căm ghét cái con người nhu nhược của Phong, tại sao anh không cương quyết hơn, tại sao anh không nhận ra vẻ mặt rất kịch của cô lúc đó. Phải mất một thời gian rất lâu, rất lâu mới có thể lãng quên được thứ mình yêu thương. Nhưng mà một khi đã nói không rồi thì Yên sẽ cương quyết đến tàn nhẫn... như Ngân đã nói về Yên "Mi yêu thương chừng mô thì độc ác chừng nớ”!
Yên buồn. Thì Yên vẫn buồn. Chẳng ai biết ngoài cái vẻ ngang tàng và thích dọa nạt người khác của Yên. Yên cố tình đấy. Yên sợ cái nhìn thương hại, sợ phải nghe mấy câu an ủi ướt rượt của ai đó. Nói chung cứ kệ Yên đi, cứ để Yên thích nói thì nói, thích uống thì uống, thích đi thì đi, đừng khuyên Yên thế này thế nọ… Thế nào Yên cũng sẽ qua… Nhưng Yên không biết mình nên sống kiểu chi. Mấy lúc đó Yên ngủ dậy sớm, xách xe ra đường, kiếm cái góc phố bình yên, ly cà fe quán cóc bảy ngàn đồng, cứ thế ngồi ngó người qua lại giữa cái ngã năm nơi cuối phố. Có những điều tự đến rồi tự đi, chỉ có Yên là từ đầu đến cuối vẫn đứng chơ vơ. Yên không nỗ lực hoặc không biết cách nắm giữ thứ mang lại cho Yên niềm vui. Chỉ biết đứng nhìn nó vuột qua, trôi mất. Mà đúng ra có níu giữ cũng không thành bởi nó không thuộc về cô, hoặc giả cô với niềm vui kia chẳng bao giờ thuộc về nhau. Suy cho cùng, bao nhiêu mỹ từ nghe được cũng chỉ là món quà mua vui cho cuộc sống ở một thời điểm nào đó chứ chả phải yêu thương. Mà giả dụ có thì chẳng qua từ ngữ sắp lại mà thành chớ đâu phải thành tâm. Khi cuộc vui đã nhạt thì nên đi, đừng ngó lại… Bằng cách này hay cách khác, Yên tự tìm cách bôi xóa nỗi buồn. Bằng một ly café vội vã hay một bữa nhậu với một đứa bạn nào đấy kiệm lời thật say… rồi sáng mai ra Yên vẫn bình thản bước ra phố, vẫn ngang nhiên cười như chưa hề có nỗi buồn nào dù chỉ thoáng qua. Giống như kiểu người ta sử dụng nụ cười như một thứ trang sức rẻ tiền mỗi ngày ở xó xỉnh nào đó để cầu danh, cầu lợi… hoặc không để làm gì cả.
Yên bứt một ngọn đòng đòng đưa lên miệng nhấm nháp. Vị ngọt thanh tao lan ra đầu lưỡi. Yên chạnh lòng nhớ mẹ. Những lúc yếu đuối nhất, điều Yên cần chỉ là ngồi ngắm mẹ trồng rau, nấu cơm hay chỉ là chải tóc trước hiên nhà. Mười năm lang bạt, mỗi năm đôi ba lần trở về nhà. Yên hay ngồi lẩn thẩn dưới mấy cái gốc ổi, ai cũng lắc đầu: đi không biết mỏi chân à? Chỉ có mẹ đủ nhẫn nại để im lặng. Mỗi sáng dậy muộn hay mỗi trưa xế bóng, khi mọi người đã đi làm mà cô vẫn cứ nằm ngủ nướng, mẹ lặng lẽ để lên bàn làm việc hai quả trứng gà luộc sẵn... như một thói quen... như gần cả cuộc đời mẹ hắn bao giờ cũng xếp quần lên quá gối. Yên mang khuôn mặt của mẹ và cái mũi của ba nhưng cái bản tính lỳ thì của riêng cô. Những ngày Yên bị ốm triền miên, cô leo lên xe dong thẳng mà không về nhà. Tết nhất đối với cô là nghĩa vụ. Cái cảm giác trống vắng mỗi lúc ngồi nơi cửa sổ ngó trân trân đầu hiên nhà. Nơi đó, suốt hơn chục năm có một người cứ đi qua lại chơi với Yên. Theo Yên như cái bóng. Giờ chỉ còn có mỗi cô ngồi, ngó mãi không thấy đâu... Nhưng Yên chia tay Phong vì điều gì? Xốc nổi? Kiêu hãnh? Tự ái trẻ con hay là vì cái gì? Chỉ duy nhất một lần Phong quên Yên nơi bực cửa, Yên đợi Phong đến khi mẹ trở dậy nói: “Đừng đợi nữa, vô ngủ đi con, khuya lắm rồi.” thì Yên mới chịu rời cái bực cửa đã ngồi suốt bốn tiếng để sáng hôm sau cái Yên biết được đó là Phong đã say sưa bù khú với bạn bè suốt cả đêm.
Thì chia tay. Lý do ư? Cũng chẳng có gì? Chia tay là chia tay thôi. Yên nói thế! Phong không hề năn nỉ. Anh đứng lặng, chịu đựng, chấp nhận và bảo rằng sẽ chờ đợi. Yên ghét điều ấy. Tại sao anh không biết chế ngự cơn tức giận ấy của Yên. Yên quyết định đi, như cái cách cô cần hiểu gương mặt tình yêu của mình ra sao. Cô đã luôn đối xử tử tế với mọi người một cách có thể, nhưng đôi khi cô lại đối xử rất tệ với chính mình. Cô cứ loay hoay, loay hoay như một kẻ lỡ làng với nhịp sống cho đến tận bây giờ.
Trưa. Nắng đã nóng. Đồng vẫn ngát xanh nhưng Yên thì phải về. Chiếc xe máy đi như lê trên đường. Là Yên cảm thấy thế ngay cả khi kim đã chỉ đến vạch 50km/giờ. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng sự chậm chạp. Có lần Yên bị đau mắt, phải mổ. Yên quờ quạng trong bóng tối. Hiển nhiên, Yên cũng chịu khó đón nhận cái sự khó chịu này qua bao nhiêu ngày “dò dẫm” tìm đường đi… mua cơm bụi. Hơn một tháng, những lúc trời tầm tã đổ mưa, không thấy đường đi cô thấy cả thế giới quay lưng lại với mình. Mọi thứ xung quanh dường như bị tước đoạt. Yên yêu Hùng trong cảm giác khó chịu ấy khi cả nhà cứ ca thán về việc con gái đã đến tuổi ba mươi vẫn còn chưa chịu lấy chồng. Nếu mọi người chỉ cần Yên lấy chồng để cho yên tâm thì điều ấy cô đáp ứng được. Khi Hùng, một anh kĩ sư điện gần nhà, thầm yêu Yên đã lâu ngỏ lời cầu hôn và Yên đồng ý luôn.
Còn non một tháng Yên sẽ lấy chồng. Ngân bảo dừng lại đi, đừng cố lao đầu vào bụi rậm, đừng tự rắc gai lên lối mình đi. Suốt hàng chục đêm trắng, Yên trằn trọc muốn thoát khỏi sức ì hiện tại. Muốn tìm sự bứt phá cho cái của mình phải hoàn toàn của mình, một trăm phần trăm. Yên buồn. Nỗi buồn không tên. Chưa có nhu cầu chia sẻ. Những nơi cô đến và đi qua mỗi ngày nhạt nhòa dấu chấn- vô tình! Nhiệt huyết tạm bợ. Kể cả những giấc mơ cũng tạm bợ và bất thường như lòng cô của những ngày hoang hoải... Chưa có mùa thu nào buồn như bây giờ. Những bước chân quên lãng trải dài trên đường phố, đi qua đồng đất nơi cô lớn lên… nhạt nhẽo, hững hờ! Đi qua năm tháng với những va vấp làm cô chai lỳ với cảm xúc. Cô mường tượng ra sự việc đằng sau rất nhiều giọt nước mắt và nụ cười. Một chút thật. Một chút hình như không thật. Nhưng đó chỉ là điều Yên cảm thấy. Hình như cái nhạy cảm của Yên ngày nào đó đã bị năm tháng làm chai lỳ. Có một điều mà cô cho là nỗi bất hạnh lớn nhất đời mình. Đó là trước khi tiếp xúc với ai đó, cái đầu tiên cô phát hiện ở họ không phải là điều tốt mà chính là cô lại nhìn thấy điều đằng sau đó của người ta. Sự đa nghi là điều cần thiết cho một người chọn nghiệp viết lách để tồn tại như cô. Nhưng chính điều đó là nguyên nhân đưa Yên trở thành người đơn độc! Phong từng kết luận như thế.
Về đến chung cư, Yên gởi xe. Cô nằm một mình trong phòng nghe nhạc. Có cảm giác đói, uể oải nhưng lười chẳng muốn nấu nướng gì, lúc nãy có chạy qua mấy tiệm cơm, Yên tặc lưỡi bảo sẽ nấu cơm, sẽ buộc mình phải làm một bữa ra trò, ăn cho đã đời nhưng cuối cùng thì cô chỉ muốn nằm co ro như một con mèo mắc mưa. Bỗng dưng thèm được nghe một lời nhắc nhở để Yên được là Yên ngày xưa, nhạy cảm và rạch ròi trước mỗi vấn đề cô tiếp xúc. Để không bị cuốn vào, khuất lấp ở đâu đó trong cuộc sống tấp nập đầy lộn xộn ấy…
Yên bật máy, lên yahoo. Yên chẳng tìm kiếm gì đâu, chỉ là muốn nhìn cái tên của Phong nằm ngay vị trí thứ hai từ trên xuống. Một vài lần Phong có nhắn tin để lại nhưng Yên thở dài rồi detele nó ngay ở giây thứ hai. Lâu rồi nick ấy không sáng, không một tin nhắn nào để lại. Yên mâu thuẫn khi mong mỏi có một ngày nào đó nó bừng sáng. Có thể Yên vẫn sẽ im lặng thay cho bao lời nói mà chỉ những tấm lòng đồng cảm mới có thể nắm bắt được tín hiệu. Yên vốn kiệm lời và rất cầu toàn dù rằng cô là một con người hoàn toàn khiếm khuyết. Bất chợt, tim Yên nói lên, nick của Phong sáng lên trong chốc lát, ba năm… ba năm Yên nhìn vào cái nik ấy rồi bất động. Và bây giờ nó đã sáng lên. Yên lập cập viết chi chít chữ lên ấy. Nhưng Yên không gởi, Yên detele ngay ở giây thứ hai, Yên bải hoải. “Yên, nếu anh không nói, anh sẽ không bao giờ có cơ hội để nói nữa. Anh vẫn đợi em… cho đến tận ngày em làm lễ hỏi thì anh vẫn đợi em và tìm mọi cách để về Đông Hà nhưng không kịp… Nếu em đã quyết như vậy, anh không còn biết gì hơn ngoài việc cầu chúc em và Hùng hạnh phúc. Còn anh, anh sẽ say mãi… say mãi… cho đến khi nào đủ tỉnh táo để quên em!”. Tin nhắn hiện lên, những con chưa nhấp nháy và nick vụt tắt.
Yên khóc… Yên cồn cào khóc… Đà Nẵng mưa. Có giọt mưa rơi xuống sông làm đầy thêm dòng nước. Có giọt mưa rơi trên mái tranh tạo nên tiếng tí tách và khoét thủng mảng sân đất như những lỗ khoan trên ống tiêu. Có giọt mưa rơi vào viên gạch, tích tắc đã mất dấu… nhàn nhạt… như cô. Tín hiệu tin nhắn từ điện thoại: “Em tưởng em yêu Phong à? Không, em hoang tưởng, em yêu bản thân mình một cách ích kỉ và đánh mất tình yêu của em!” – tin nhắn của Ngân. Yên tê tái. Yên không biết điều Ngân nói đúng hay sai. Nhưng Yên mệt rồi, Yên không nghĩ nữa, Yên muốn về Quảng Trị với mẹ. Yên chỉ cần bình yên, Yên không cần ai phân tích nữa, tự cô sẽ biết tất cả. Yên với chiếc cặp, nhét vào đó dăm ba bộ quần áo, gọi cho nhà xe đặt vé chuyến sớm nhất và cô lao ra bến xe. Mười hai giờ đêm, xe dừng ở Đông Hà. Một mình ngồi trên cây cầu vượt ngắm phố.
Nhưng Yên không muốn về Đông Hà. Yên nhắn tin cho Hùng: “Xin lỗi anh, hãy xem tất cả những chuyện vừa rồi giữa chúng mình chỉ là một cuộc vui. Khi cuộc vui đã nhạt… em mới nhận ra mình không hề yêu anh. Tình yêu của em ở nơi khác, đặt vào trái tim người khác…”. Điện thoại báo “đã chuyển”. Không chút chần chừ Yên ném chiếc điện thoại xuống dòng sông trước mắt. Trên bến xe, còn duy nhất một chuyến đến Ro Ró…
Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)
Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)

Em ơi, truyện em viết rất hay, rất cảm động. Điều này rõ rồi. Còn một điều lạ nữa là càng ngày em càng đẹp hơn. Điều này khiến chị thêm ngưỡng mộ và nghĩ đến hạnh phúc chắc đang tồn tại bên em. Chúc em mọi điều như ý nhé.
Trả lờiXóa