ĐỌC BÀI THƠ “BÓNG ĐÊM” CỦA NHÀ THƠ LÊ PHƯƠNG CHÂU* - Bài của Hà Thị Thu Hằng


BÓNG ĐÊM
             Gởi T.M.Linh

Tình vỗ cánh bay về cố lý
Nói sao tả hết nỗi lòng đau
Nước vỗ mạn thuyền câu giã biệt
Trăng nương buồm lướt gió trôi mau

Trăng trong tiếng hát trôi vào mộng
Của nắng hanh vàng – của mưa khuya
Trả người tranh vẽ đêm tê cóng
Đập vỡ trần gian khóc gió lùa

Trang sách im hơi trời trở rét
Mùa đông mù kín ướt xiêm y
Tuyết trắng ru quên tình khôn dại
Nhẩm tính thở dài đọng ướt mi

Ta bất hạnh – trời xoay vòng ngược
Nghiệp – trôi xa – quả - cánh diều bay
Hàng me soi bóng chào canh vắng
Đoản khúc tình nhân – khúc biệt ly!

Sài Gòn, đêm 02/11/2013
Lê Phương Châu




Đọc nhan đề “BÓNG ĐÊM”, ta suy nghĩ thật nhiều điều. Đó là bóng của đêm hay bóng của của ai trong đêm? Là thực hay hư? Dù hiểu theo cách nào, nhan đề vẫn gợi lên cho  người đọc nỗi buồn, hay nói đúng hơn là sự cô đơn, xót xa…
Quả thực như vậy, nỗi buồn bắt đầu lấn chiếm các câu thơ đầu tiên. Hai từ “cố lý” níu câu thơ đầu xuống nặng trĩu, nặng trĩu. Mối tình của ai (của tác giả chăng?) đang ở nơi xa xôi, nơi xưa cũ làm sao mà không buồn đau được . Ta gặp hình ảnh quen thuộc trong ca dao, dân ca là “nước”, “mạn thuyền”; trong thơ Hàn Mặc Tử như “trăng”, “gió”. Vậy nên câu thơ: “Nước vỗ mạn thuyền câu giã biệt/ Trăng nương buồm lướt gió trôi mau” rất quen, rất gần gũi. Nhưng cứ tưởng “nước”và “thuyền” liền cánh, “trăng” và  “gió” liền cành  thì ở đây, nỗi buồn đau của nhân vật trữ tình  đã thấm vào vạn vật. Cho nên, tưởng hạnh phúc, sánh đôi lại chia lìa, cách xa. Cuộc tình ấy chỉ thoáng qua trong đời làm đau đớn con tim ai.
Ta như bước vào cõi  thơ Hàn Mặc Tử với “mộng”  và “đêm” . Từ nỗi đau tê tái  lòng, tác giả như sống trong cõi mộng hay ao ước sống trong cõi mộng để bớt đau đớn chăng?
Câu thơ “Đập vỡ trần gian khóc gió lùa” thật lạ. Đó như một cá tính mạnh mẽ nhưng cũng như một nỗi niềm của người con gái yếu ớt phản ứng lại nỗi đau tình.
Và cũng như người con gái yếu ớt khác trong tình yêu, nhân vật trữ tình trong bài thơ quay về với lòng mình, với trang sách cũ. Bài thơ được viết ở Sài Gòn mà ta lại thấy tuyết trắng như ở trời Tây . Tuyết của thiên nhiên hay chính là tuyết trắng trong lòng người. Khôn hay dại, dù có nhẩm tính ngàn lần thì đời người cũng sa vào bẫy yêu, cạm bẫy yêu, đau đớn vì tình mà thôi.
Khổ thơ cuối là sự chiêm nghiệm của nhà thơ về cuộc đời theo luật nhân quả của Phật giáo. Tuy nhiên, tất cả những lời Phật nói đã bị đảo ngược “Trời xoay vòng ngược” hay “Nghiệp - trôi xa - quả - cánh diều bay ”. Cho nên,  ta đã sống hết mình, yêu hết mình thì cuối cùng cũng cô đơn tuyệt tận, đau khổ ngất trời, một mình trong đêm nhẩm khúc biệt  mà thôi. Bài thơ khép lại với tiếng thở dài lạnh lẽo .
Đọc  “BÓNG ĐÊM”, ta không loay hoay tìm bóng của đêm hay bóng của ai, hay bóng của mối tình đã chết… Ta ngậm ngùi thông cảm cho một tâm hồn bị tổn thương vì tình, xót xa vì yêu. Cầu mong cho ai đang yêu, sẽ yêu sẽ không phải gặp“Bóng đêm”của mình, không phải nhẩm “Đoản khúc tình nhân - khúc biệt ly” . Phải chăng đó là thông điệp của tác giả Lê Phương Châu ?


Hà Thị Thu Hằng 
*Trong tập Như dòng sông trôi xa của nhà thơ Lê Phương Châu, NXB Hội Nhà văn- 2013
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét