TRẦM TÍCH - Thơ Mai Đức Trung
Rồi một chiều ta khoác áo thầm đi
Tạm biệt Sài Gòn, và cái vẫy tay sau khung rèm xe khách
Khói bụi còn vương mái tóc
Ngõ phố hanh hao nắng trải những con đường...
Vàng phai một chút dư hương
Chợt thấy cô đơn trải dài theo lối nhớ
Lối nhớ được bắt đầu từ phía mùa đông cũ
Ta nhận ra nỗi cô đơn dài hơn năm tháng xa người...
Những vui buồn
Đầy,
vơi...
Lênh loang màu ký ức
Vệt thời gian hằn lên trầm tích
Lối nhớ mùa không nhau...
Sài Gòn, cuối đông 2012.
Mai Đức Trung (Đồng Nai)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét