Cao Nguyên Ca
ngày mát đêm lạnh chỉ một mình
nhấm nháp cà phê và làm thinh
tri kỷ trời xa nào hay biết
thi nhân sinh ly làm thơ tình?
nhấm nháp cà phê và làm thinh
tri kỷ trời xa nào hay biết
thi nhân sinh ly làm thơ tình?
một ngàn mét lẻ cao hơn phố
ngóng xuống rừng che xanh thâm trời
luồn qua sương đục đầm đìa nhớ
tri kỷ ở đâu có mỉm cười?
ngóng xuống rừng che xanh thâm trời
luồn qua sương đục đầm đìa nhớ
tri kỷ ở đâu có mỉm cười?
Con ngựa này!
em kể má mắng yêu: con ngựa này!
anh hóa thân thành đồng cỏ
em chạy sảy suốt đời
không ra khỏi tình bao la xanh biếc
êm hơn gấm nhung giữa tấm lòng mặn nồng
Triệu Từ Truyền (TP. HCM)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét