Gửi cho những ngày mưa đã xa…
Thức giấc sau giấc mộng lành lạnh của hơi mưa. Mơ vén màn nhìn ra ngoài cửa. Mưa ướt đẫm bầu trời từ khi nào, nhuộm màu xanh nhạt như vô vàn giọt mưa xanh đan kết thành lớp màn mỏng dịu dàng, mềm mại. Mơ yêu mưa, yêu từ màu sắc đến hương vị rất lạ của nó. Chỉ có bên mưa, Mơ mới cảm thấy tim mình đập đúng nhịp, nghe tâm hồn được tự do nhảy múa với những giọt mưa, nghe bên tai tiếng hát êm dịu, thiết tha trái tim của thiên nhiên.
Mơ nhâm nhi ly cà phê nóng hổi bên cuốn sách mà cô yêu thích, Mơ thấy bình yên vô cùng. Lâu lắm rồi, Mơ không có được giây phút thoải mái như thế này. Cô chỉ việc nằm dài nghiền ngẫm tiếng mưa rơi rào rạt bên ngoài cửa sổ, nghe chút gió lạnh mơn man da thịt. Cô bất chợt rùng mình, thở một hơi dài sảng khoái đến từng tế bào. Ngước mắt nhìn ra màn mưa, bầu trời dường như thay áo mới, chuyển sang màu xám nhạt. Khung cảnh như tan loãng tất cả, mưa nghiêng mình vì gió tạt từng cơn, để rồi vụt mất khi ngã vào lòng đất mẹ.
Mơ nhớ lại những ngày xưa, khi cô còn bé thơ, nghịch ngợm chạy dưới mưa dù mẹ gọi khan cả cổ. Cô lại nhớ đến những ngày dầm mưa cùng chúng bạn, chỉ để mua một bịch me chua, tà áo dài ướt đẫm mùi đất ven đường. Mơ cũng nhớ những lúc ngồi sau lưng ai đó trên chiếc xe đạp, khẽ nép người như tìm chút hơi ấm giữa mưa lạnh. Và cô lại nhớ…
Mơ vụt đứng dậy, lao đi. Cô muốn tìm lại cảm giác ngày trước, ngày mà đôi chân ướt mềm vì đất tan chảy, ngày mà mái tóc thơm ngai ngái mùi mưa rào, ngày mà khóe mắt cay xè mưa rát buốt. Cô nhớ, nhớ lắm những cơn mưa ngày ấy, mưa trong đôi mắt, mưa thấm trong tim, mưa hòa theo nhịp thở. Cô là mưa…
Ngoài kia, từ rất lâu, bầu trời đã trong veo, kéo những đám mây xám xịt cuộn tròn lại, cất vào góc trời. Trong kí ức Mơ, mưa chỉ còn lớt phớt trong bản giao hưởng mà trái tim cô đang ngân. Cơn mưa ngày ấy.
Trúc Giang

0 nhận xét:
Đăng nhận xét