Phượng mơ màng nghĩ đến tương lai, một đám cưới long trọng với sự có mặt đầy đủ bà con hai họ, bạn bè, lúc đó cô sẽ mặc một chiếc áo cưới đính đầy những hạt pha lê trắng lấp lánh, sánh bước cùng chú rể điển trai là Tuấn trong sự chúc phúc của bạn bè và người thân. Một căn nhà khang trang và cô sẽ thỏa thích trồng những hoa cúc dại li ti màu trắng. Hằng ngày anh đi làm, còn cô thì ở nhà chăm sóc những đứa trẻ và chăm sóc khu vườn tình yêu mà Phượng đã vun trồng.
Tuấn cốc vào đầu Phượng, để làm cô tỉnh mộng. Bị cú đau nên Phượng nhăn mặt, xoa đầu...
- Anh kỳ cục!
- Lo đi làm đi, ở đó mà mơ với mộng!
- Mấy giờ rồi mà đi làm?
- Gần năm giờ rồi.
- Ừ, vậy thôi để em vào thay đồ, tối nay anh làm gì?
- Anh đi gặp đối tác.
Phượng khẽ chau mày, thở dài.
- Anh lại đi nhậu phải không?
Tuấn phân trần.
- Anh có muốn đâu, tại công việc mà. Làm việc trên bàn nhậu dễ hơn mà em.
- Tùy anh, nhưng cố gắng dành dụm tiền còn lo đám cưới nữa đó.
- Em bây giờ coi như đã là vợ anh rồi, có làm đám cưới thì cũng vậy thôi.
- Em không thích như vậy đâu, em muốn có một cái đám cưới cho rõ ràng, mình chưa đăng ký kết hôn mà.
Tuấn giơ tay lên đầu, đầu hàng.
- Thôi, thôi được rồi, em đi vô thay đồ đi làm đi!
Phượng quay bước vào trong. Tuấn sực nhớ ra điều gì đó, chạy lại kéo tay Phượng.
- À, anh quên, chút nữa em ra máy ATM rút cho anh mượn ít tiền… đi nhậu với đối tác mà không có đồng nào trong túi thì kỳ lắm… tháng này anh…chưa có lương.
o0o
Quán nhậu Tràm Chim nơi Phượng làm nằm trong khu du lịch Văn Thánh. Phượng đến đây làm từ năm giờ chiều đến mười hai giờ đêm mới được về. Công việc của cô là đến quán và rót bia cho khách, lương hàng tháng chẳng thấm vào đâu so với tiền bo của cô hàng đêm.
Hôm nào tâm trạng vui vẻ, Phượng tươi cười rót bia cho khách thì cô sẽ có được nhiều tiền hơn, thỉnh thoảng có những vị khách quá đà, cứ khéo cô vào lòng mà hôn hít, sau đó nhét một nắm tiền vào ngực áo Phượng như một kiểu trả công, Phượng cười… một nụ cười không trọn vẹn.
o0o
Ly bia được nâng lên, cụng vào nhau kêu lách cách, tiếng hò hét “dzô… dzô”. Tuấn đang say sưa ôm lấy một cô phục vụ bia của quán. Giọng cô gái õng ẹo…
- Hôm nay anh phải uống cho say đó nha, sinh nhật em mà.
Tuấn lấy tay vuốt mặt, hỏi lại.
- Ủa, sinh nhật em hả, sao anh hổng nói sớm?
- Nói làm cái gì?
Tuấn móc tay vào túi quần, rút ra hai trăm ngàn, nhét vào áo ngực cô tiếp viên.
- Cho em nè.
Cô gái cúi xuống, rút tờ tiền từ trong ngực áo ra, bĩu môi, nhưng gương mặt vẫn nở nụ cười.
- Trời ơi em cảm ơn anh nha, anh thiệt là tốt bụng đó.
Cô gái cúi thấp người xuống, cố tình để ngực mình cạ sát vào mặt Tuấn, rồi hôn lên má Tuấn. Sau đó cô rót bia ra ly, nâng ly bia cho Tuấn uống. Tuấn uống cạn, thích thú rút trong túi năm trăm ngàn, kề sát vào ngực cô tiếp viên.
- Cái này là thưởng cho em nè.
Tiếng cười thích thú và giọng nói ẻo lả của cô gái vang lên, Tuấn chợt nhớ tới Phượng trong lúc này, chợt rùng mình rồi tiếp tục uống bia. Những lời nói khiếm nhã, những cử chỉ mơn trớn, những âm thanh hỗn tạp cứ thế hòa lẫn vào nhau, nối tiếp… cùng bóng đêm
o0o
Bóng đèn vàng le lói soi từng bước chân của Phượng đang băng qua những con hẻm sâu hun hút, Phượng đạp xe mà nghe thân xác rã rời vì hôm nay cô phải tiếp một vị khách hơi khó tính, cứ bắt cô uống hết ly này sang ly khác mới chịu bo tiền cho cô. Phượng cố gắng nhẫn nhịn vì cô nghĩ đến một ngày cô sẽ từ bỏ cái nghề không mấy hay ho này theo Tuấn về làm vợ, cô bằng lòng đánh đổi tất cả chỉ để được ở cạnh Tuấn. Chiếc xe đạp vẫn cọc cạch quay đều, quay đều cho đến khi Phượng đứng trước một căn nhà trọ quen thuộc đang khóa trái cửa.
Tuấn vẫn chưa về, Phượng âm thầm dọn dẹp phòng sạch sẽ. Cô bắc nồi cơm điện nho nhỏ và nấu vài món ăn cho nóng, ngồi đợi Tuấn như một người vợ ngoan đợi chồng…
Tuấn về trong bộ dạng say khướt, dáng đi chập choạng như muốn ngã nhào. Phượng dìu Tuấn vào phòng, pha ly chanh nóng cho Tuấn uống, lấy khắn lau người cho Tuấn dễ chịu, cô nhìn Tuấn đang ngủ say, trên cổ còn sót lại một vài vết son đỏ. Phượng rơm rớm nước mắt…
o0o
Tuấn chở Phượng đến một quán cà phê cạnh bờ sông, Phượng rất thích cùng Tuấn có những buổi chiều thư giãn như thế này bởi Tuấn luôn luôn bận với công việc. Tuấn biết việc của Phượng làm nhưng không chê trách Phượng cũng đã là một diễm phúc cho cô, ít ra thì đó cũng là suy nghĩ của Phượng, một cô gái Miền Tây lên Sài Gòn với hai bàn tay trắng. Ngày xưa cha đã bỏ đi theo tình nhân để lại vợ và hai đứa con, là Phượng và một người anh trai bị tâm thần. Phượng quyết tâm lên Sài Gòn để làm việc, có tiền gửi về cho mẹ nuôi anh trai.
- Hôm nay anh nghỉ hả?
Vẻ mặt Tuấn buồn buồn, Tuấn nhìn xa xăm…
- Có chuyện gì hả, sao nhìn mặt anh rầu như trái bầu vậy?
Tuấn nhấp môi, định nói nhưng rồi lại im, khiến Phượng sốt ruột.
- Có chuyện gì anh nói đi!
- Anh… nhờ em giúp một việc được không?
Uống một ngụm nước, Phượng gật đầu đồng ý.
- Mẹ anh đang bệnh nặng ở Vũng Tàu, anh đang rối lắm…
Phượng tròn mắt.
- Vậy sao anh còn ở đây, anh chở em về thăm mẹ anh luôn đi, sẵn…
Tuấn cướp lời.
- Không được! Em về lúc này không hay, mẹ anh đang hôn mê mà, hôm qua em gái anh mới gọi điện báo.
Phượng bối rối.
- Vậy giờ anh tính sao?
- Anh cũng không biết nữa, chắc tối nay anh phải về.
Phượng cúi đầu ngăn không để mình khóc. Tuấn ôm vai Phượng vỗ về.
- Em đừng buồn, anh về chắc khoảng một tuần anh sẽ lên lại thôi, sẵn dịp này anh sẽ nói với gia đình anh cho cưới em luôn.
Mắt Phượng chợt sáng lên một tia hy vọng mong manh.
- Anh nói thiệt hen!
Tuấn gật đầu xác nhận.
- Ừ, thật.
Phượng nghiêng đầu vào vai Tuấn, cả hai cùng nhìn xa xa về phía dòng nước đang lững lờ trôi.
- Anh lo quá…
- Anh lo gì?
- Mẹ đổ bệnh mà anh thì… biết làm sao lo cho mẹ được đây!
Phượng thở hắt ra rồi nói như gió thoảng.
- Em có để dành được một số tiền trong ATM, anh cứ lấy mà lo cho mẹ.
- Đâu được, tiền của em vất vả làm ra, sao anh lại lấy như vậy.
- Anh với em đã sống chung với nhau rồi, còn gì mà ngại nữa, chút về em sẽ rút hết đưa cho anh. Anh nhớ nói với ba mẹ chuyện của tụi mình là được rồi.
Tuấn cảm động, ôm ghì lấy Phượng, trao cho cô nụ hôn nồng nàn…
o0o
Hai tháng trôi qua, không thấy Tuấn liên lạc, Phượng nóng lòng muốn bỏ việc để đi Vũng Tàu tìm Tuấn, nhưng Phượng khựng người vì không biết địa chỉ của Tuấn ở đâu, bạn bè của Tuấn, cô cũng không hề biết, cô chỉ biết chờ đợi, chờ đợi…
Tuấn trở về, vẻ mặt hồng hào, áo quần bảnh bao thẳng thớm. Tuấn hẹn Phượng ở quán cà phê vắng, cũng nơi ấy, nhìn ra phía sông. Phượng hân hoan ép người vào sát Tuấn.
- Anh đi gì mà lâu dữ!
Tuấn uống một ngụm cà phê đá, nắm chặt tay Phượng, bùi ngùi, mắt ngấn lệ
- Anh xin lỗi!
Tuấn khóc…
- Sao vậy, mẹ anh…
Tuấn lắc đầu.
- Không phải, mẹ anh đã khỏe lại rồi.
Phượng thở phào nhẹ nhõm.
- Vậy thì hay quá rồi, anh có nói chuyện của tụi mình không?
Tuấn gật đầu.
- Có, nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ nói… bởi vì… em là gái tiếp bia…
Phượng nhìn ra xa, hụt hẫng, choáng váng…
- Anh xin lỗi!
- Vậy… anh tính sao?
- Mình… chia tay nghen!
- Em… đã có thai hơn hai tháng rồi.
Tuấn cố tỏ ra xúc động.
- Anh xin lỗi… coi như anh không xứng đáng với mẹ con em… anh xin lỗi.
- Thôi em muốn về.
Phượng cắn chặt môi, bần thần…
Tuấn đưa Phượng về nhà, đoạn đường thật dài đối với Tuấn nhưng cũng thật ngắn đối với Phượng, bóng Phượng liêu xiêu như người say trở về căn phòng trọ.
o0o
Cuộc tình của Phượng kết thúc nhẹ nhàng như chiếc lá khô mùa thu. Rồi cô sinh con và chuyển nhà trọ, tại đây cô quen một anh nhạc sĩ khờ, yêu thơ và thích sáng tác nhạc. Cha mẹ chết sớm, để lại cho anh nhạc sĩ một gia tài khá lớn với căn biệt thự ở quận 2 và một quán nhậu ở cạnh sông Sài Gòn.
Anh nhạc sĩ rất si mê Phượng, anh chiều chuộng nâng niu cô như một bà hoàng. Phượng đến với anh, cũng để tìm nơi nương tựa cho mình và con gái trong những ngày trống vắng.
Hạnh phúc đến với Phượng khá dễ dàng nên đôi khi nhìn ra khoảng vườn cúc dại, cô lại mơ màng nhớ đến Tuấn. Bóng con gái nhỏ đang ca hát trong vườn cùng cha cũng không khiến cô chạnh lòng. Mắt cô luôn lơ đãng hướng về phía xa xa nào đó, mơ hồ…
o0o
Tuấn đến, đứng liêu xiêu bên vườn cúc trắng Phượng trồng, dáng vẻ gầy mòn, gương mặt hốc hác. Tuấn hẹn Phượng ở một quán cà phê sang trọng, giờ đây Phượng đã là một bà chủ, có tiền và có nhiều thứ.
- Anh đến làm gì?
- Anh muốn thăm con!
- Nó không phải con anh!
- Em đừng như vậy! Hãy để anh… Hãy để anh…
Phượng xiêu lòng vì lời nói của Tuấn, cô tin Tuấn không phụ tình mà vì sức ép của gia đình. Cô ngã vào lòng Tuấn, quên mất mình còn có một gia đình ấm êm hạnh phúc.
Phượng mang theo một tài khoản khá lớn đi cùng Tuấn, để lại con gái và anh nhạc sĩ trong căn nhà rộng lớn cùng vườn hoa cúc dại trắng tinh khôi. Cô con gái hằng ngày vẫn hỏi cha: “Mẹ đi đâu chưa về”.
Hai tuần Tuấn đi biền biệt, điện thoại không thấy về. Phượng bắt xe đến Vũng Tàu, thì biết vợ Tuấn chuẩn bị sanh con. Cô đau đớn nhận ra, lần trước Tuấn lừa Phượng về quê thăm mẹ bệnh là để cưới vợ vì cô ấy mang bầu đã ba tháng, lần này là đứa thứ hai.
o0o
Căn nhà cũ vẫn mở, cô con gái vẫn tung tăng ngoài vườn hoa cúc. Anh nhạc sĩ khờ vẫn đánh đàn, bản nhạc mà cô yêu thích. Trong căn nhà thật ấm áp bên con gái và anh nhạc sĩ, Phượng đã thấm thía được cảm giác thiêng liêng của một gia đình yên ấm, nơi mà mọi người luôn yêu thương, che chở cho nhau…
Minh Vy (TP. HCM)
Minh Vy (TP. HCM)
truyện xúc động. cảnh giác với loại đàn ông như Tuấn kô hiếm trong xã hội này.
Trả lờiXóaTruyện hay lắm. Cô mong nhiều bạn trẻ đọc bài con để rút kinh nghiệm mà cảnh giác với ...tình yêu kiểu như Tuấn. Chúc con trẻ đẹp và thành công mãi nhé.
Trả lờiXóaTruyện này hay, em thích những bài viết có đề tài về tình yêu - hôn nhân gia đình. Em mong đợi những tác phẩm khác của chị nữa.
Trả lờiXóa