Đời em cay đắng đã nhiều
Chữ duyên chưa thắm chữ yêu lỡ làng
Em yêu thật chẳng dối gian
Anh là cái nợ em mang kiếp nào
Mới gặp anh chỉ lời chào
Mà em như cá cắm vào lưới anh
Để rồi mắc cạn đã đành
Trả trăm năm trả tuổi xanh... bạc đầu
Trả anh duyên nợ cau trầu
Ông tơ bà nguyệt bắt cầu đấy thôi
Thế mà chưa thắm màu vôi
Trầu cau đã lỡ chia đôi mất rồi...!
Tô Minh Yến (TP. HCM)

Anh nào mà có phúc được làm "chủ nợ " của em thế . Thơ đầy cảm xúc !
Trả lờiXóaCảm ơn bạn Lê Tuân đã ghé thăm bài thơ của Tô Minh Yến..Chúc vui !
Xóa"...Để rồi mắc cạn đã đành
Trả lờiXóaTrả trăm năm trả tuổi xanh... bạc đầu..."
Để rồi... Để rồi... hanh hao
Mà anh mắc nợ ngọt ngào hỏng hay!
Cảm ơn tác giả.
Cảm ơn anh Bờờm Núi Cậu Dầu Tiếng đã thăm bài thơ của Tô Minh Yến.
XóaĐể rồi... Để rồi... hanh hao
Mà anh mắc nợ ngọt ngào hỏng hay!
....
Nợ chi...đâu mắc được này
Trầu cau quá lứa hết ngày ...anh ơi !
Tình nay như áng mây trôi
Trả lờiXóaNgười không còn nữa cau vôi làm gì
Thương cho phận gái có thì
Mắt mờ tóc bạc còn chi nữa tình?
XIN GIEO THEO MẤY CÂU SAU,
THEO DÒNG CẢM XÚC CÙNG NHAU CHUYỆN TRÒ.
BÀI THƠ HAY Ở CÁI TÂM,CÁI TÌNH....
.......
XóaTrời cho duyên nợ ba sinh
Mà sao không thắt được tình trăm năm?
Buồn cho duyên nợ con tằm
Nhả tơ lòng cũng âm thầm ..thế thôi
Dù tình như áng mây trôi
Hết duyên còn nợ ...giận rồi lại thương
Đời người ví tựa giọt sương
Sớm mai lóng lánh nắng hường chóng tan...!
cảm ơn bạn dũng nguyễn đã ghé thăm bài thơ của Tô Minh Yến. Chúc ngày mới vui vẻ !
TRẢ NỢ
Trả lờiXóaTặng Tô Minh Yến
Đời anh mưa gió trăm chiều
Mỏi mòn sỏi đá,xanh rêu tuổi vàng
Dốc dài in bóng thời gian
Quay lưng,tím cả chiều tan ,trong chiều
Gặp em,bỏ ngỏ mùa yêu
Anh như cơn gió,dặt dìu lời ru
Ngập ngừng ,đôi mắt mùa thu
Những ngày ươm nắng sương mù giăng tơ
Trả em hết mấy vần thơ
Chuyến xe tình ái,bây giờ xa xôi
Ngậm ngùi nhìn nắng sóng đôi
Trót thương cho cả tuổi đời anh,em
Nguyễn Văn Ân(Bình Dương)
Rất vui được anh Nguyễn Văn Ân ghé thăm bài thơ của Tô Minh Yến và tặng thơ cho Yến nhé !
Xóa.....
Nghiêng nghiêng nhuộm nắng qua thềm
Rêu phong in dấu ngọt nềm chân quen
Lối anh qua ngõ ..tình em
Nhẹ như cơn gió êm êm trong chiều
Nắng buông khoan nhặt lời yêu
Thu xưa gom nắng kết điều gió mây
Cảm ơn gió.. chút lòng say
Ru bao mộng mị cho ngày nắng lên
Ươm vàng sợi nhớ buồn tênh
Trả anh trả hết nỗi lênh đênh ngày...!
....
Trả lờiXóaNợ chi...đâu mắc được này
Trầu cau quá lứa hết ngày ...anh ơi !
Trầu vàng, cau đỏ kém tươi
Nợ này PHẢI TRẢ cho người...Mới ngoan!
....
Trả lờiXóaNợ chi...đâu mắc được này
Trầu cau quá lứa hết ngày ...anh ơi !
Trầu vàng, cau đỏ kém tươi
Nợ này PHẢI TRẢ cho người...Mới ngoan!
....
Trả lờiXóaNợ chi...đâu mắc được này
Trầu cau quá lứa hết ngày ...anh ơi !
Trầu vàng, cau đỏ kém tươi
Nợ này PHẢI TRẢ cho người...Mới ngoan!
Trầu vàng, cau đỏ kém tươi
Trả lờiXóaNợ này PHẢI TRẢ cho người...Mới ngoan!
....
Nợ ai em trả hết tuổi vàng
Nợ anh em trả hết trang thơ rồi..!
Tô Minh Yến đã viết:
Xóa"Nợ ai em trả hết tuổi vàng
Nợ anh em trả hết trang thơ rồi"..!
Nguyễn Minh Dũng:
Tôi nợ người. Người trả tôi?!
Trang thơ đã hết? Còn lời hờn xa...
Gót hồng chi ngại phong ba
Trả lờiXóaNợ ai ..ai nợ hờn ta làm gi?
Nhé anh Nguyễn Minh Dũng nhé!