Đôi mắt em như dòng suối ngọc
Tỏa hào quang níu bước anh qua
Nhìn ngây thơ ấm áp điệu đà
Sâu thăm thẳm thật thà như muốn nói!
Anh bên em ngại ngần bối rối
Dáng kiều thơm e ấp… bờ nghiêng…
Đôi mắt cười ôi quá thần tiên
Giây phút ấy gắn vào tim mãi mãi!
Muốn nói lời yêu! sao ái ngại!
Bước ngập ngừng bối rối… chiêng chao…
Yêu là gì?... Anh hỏi!... Tại sao?...
Đôi mắt ấy!... Không tài nào tả được!...Trường Thắng (Huế)

Bài thơ hay và lãng mạn lắm. Mây thích nhất những câu nầy
Trả lờiXóaMuốn nói lời yêu! sao ái ngại!
Bước ngập ngừng bối rối… chiêng chao…
Yêu là gì?... Anh hỏi!... Tại sao?...
Đôi mắt ấy!... Không tài nào tả được!...
Cảm ơn cô Mây, lời nhận xét chí tình; tuổi thời của cô Mây và Trường Thắng là thế mà, bây giờ thì khó nói lắm. Biết bao giờ cho đến ngàn xưa hở cô Mây! Chúc cô Mây viết khỏe, sức khỏe và đẹp như ngày nào nhé...
Xóa