Cửa biển, những ngọn sóng không tuổi
in dấu chân ngư phủ trong mùa ra khơi ngập gió
giọt mồ hôi chạm lưới cong mình.
Chân trần, những người đàn ông, đàn bà nơi cửa biển theo lối đất đẻ rừng sinh
gieo hạt, dựng cửa, dựng nhà
biển phù sa
chiếc lá từ chân trời mới rụng
thời gian mòn vẹt những thân tàu.
Cánh hải âu
bay qua giấc mơ đêm, biển kể chuyện thuyền nghe
ngàn năm cha Lạc Long Quân xây đảo
gom nhớ thương mẹ Âu Cơ dồn thành từng viên đá
kết san hô dâng đảo nổi, đảo chìm.
Những người con cửa biển ướp mùi gió mặn
ám thị phố không chạm tới nơi này
chớp mắt
ánh hải đăng dẫn lối
hành trình bình minh.
Lão ngư phủ già tay gân guốc như thớ tràm, thớ đước
đều vòng xoay thuyền lướt trên biển tổ quốc mình
miền đất chín cửa sông rồng gặp biển
đánh dấu chân trời bằng tiếng mẹ đẻ yêu thương.
Đất nước mang eo thon mẹ Âu Cơ thuở trước
Cha dạy con học dòng nước mà đi
Trên vai trùng dương người trai trẻ chạm cánh thiên di
Vòng xoay của mặt trời theo phù sa rộng lớn.
Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)

Lần đầu được đọc thơ của nữ nhà văn Nguyễn Việt Hà, thú vị
Trả lờiXóaChúc cô an lành, cô Việt hà nhé!