ĐỪNG QUÊN NHÉ NẮNG MAI - Truyện ngắn Phan Mai Thư Nhã




Nắng Mai nhớ lúc mình ngồi ngẩn ngơ chóng cầm nhìn ra ô cửa sổ, hình như mùa hạ đã đi sượt qua, nhanh đến mức cô chỉ kịp tròn xoe mắt. Nắng Mai hay thắc mắc vì sao trong sách vở cô từng đọc, mùa hạ lúc nào cũng khoác lên mình những chiếc cánh bướm phượng rực rỡ và kiêu sa, có khi lại là hương ổi nhè nhẹ ngan ngát khắp ngọn lau, bờ cỏ, chứ chẳng bao giờ có cảnh sầu đông nở hoa trắng muốt. Trước nhà cô có một cây sầu đông khẳng khiu, nhà bên cạnh có tới tận hai cây, cả cái xóm nhỏ đó nhà ai cũng có sầu đông, bởi vậy nên mùa hạ của Nắng Mai lúc nào cũng gắn liền với hoa sầu đông.
Nắng Mai nhớ lúc mình còn học cấp một, cô Kim Chi ra để bài "Hãy tả mùa hạ của em". Nắng Mai say sưa tả xóm sầu đông của mình, tả những chùm hoa trăng trắng đung đưa đung đưa trong gió, tả những cánh hoa yếu ớt rơi thánh thót vào khung cửa sổ rồi nằm gọn gàng trên bàn học của cô. Cô Kim Chi cho Nắng Mai năm điểm với lời phê đỏ chót đầy quyền lực: "Không chú ý nghe giảng!". Nắng Mai kiềm chế mãi cho đến lúc về tới xóm sầu đông rồi bật khóc nức nở. Cô đi từ đầu xóm về tới nhà với bài văn năm điểm trên tay, vừa đi vừa khóc ngon lành. Sầu đông rơi từng cánh, từng cánh, rồi từng hoa, từng hoa xuống vai, xuống tóc Nắng Mai như vỗ về, an ủi. Cho đến khi về tới nhà, Nắng Mai cũng vừa nín khóc, cô giơ bài văn ra trước mặt má phụng phịu, con nghe giảng từ đầu tới cuối chớ bộ...
Nắng Mai càng lớn, sầu đông càng nhanh trổ hoa. Ngày cô bước vào cấp ba, cả hàng sầu đông đứng ngẩn ngơ nhìn cô khoác lên mình tà áo dài trắng thiên thanh, tay ôm chiếc cặp da màu đen như ôm cả thế giới bước ra khỏi cái xóm nhỏ này.
Trường cấp ba của Nắng Mai ở tận dưới thị xã, cách xóm sầu đông của cô chừng ba chục cây số. Một tháng Nắng Mai mới được về nhà một lần, thế nên những ngày đầu xa nhà, Nắng Mai lúc nào cũng buồn thỉu buồn thiu chờ ngày chậm rãi đi qua. Cô thèm được về cái xóm sầu đông để lao vào vòng tay má, để ngúng nga ngúng nguẩy đi ra đi vào thăm sầu đông đã nở hoa chưa, để chóng cằm hàng giờ trên chiếc bàn học ngắm hoa sầu đông đẹp mà buồn man mác..
Một hôm đang đứng trên ban công ngắm chiều vàng ngơ ngác, Nắng Mai bắt gặp ánh mắt sầu đông lấp ló sau hàng cây bàng rộng tán. Đôi mắt buồn hiu hắt ấy đẹp vô cùng, chẳng khác nào đôi mắt của của một thiên thần tội lỗi. Nắng Mai vụt chạy xuống sân trường, ngó quanh quất tìm kiếm đôi mắt vừa làm trái tim cô hẫng đi một nhịp, nhưng kì lạ ghê, chẳng có gì giữa sân trường rộng lớn ấy, chỉ có Nắng Mai và chạng vạng va vào nhau...
Từ bữa đó nắng mai si tình sầu đông. Anh chàng có đôi mắt buồn hiu đó không hiểu sao chẳng xuất hiện lần nào nữa. Bữa nào Nắng Mai cũng đứng chống cầm trên ban công ngó xuống sân trường, thầm mong sao ánh mắt đó xuất hiện lần nữa, cuối tuần Nắng Mai sẽ chạy ù về khoe với xóm sầu đông.
Những ngày trong ngóng mòn mỏi đó, Nắng Mai tập viết nhật ký. Lúc nào bắt đầu cô cũng viết: "Thương gửi xóm sầu đông...". Chẳng mấy chốc cuốn nhật ký đó mon men hết, mà chàng trai Nắng Mai si tình vẫn chưa xuất hiện.  Rồi một năm sau, khi Nắng Mai gần như quên mất, anh chàng Sầu Đông bỗng hiện ra trước mặt Nắng Mai, cười một nụ cười tươi nói:
- Chào Nắng Mai, mình tên Hoàng, hoàng trong chữ hoàng hôn!

*    *    *
Nắng Mai ngồi dưới cây sầu đông trước nhà buồn thỉu buồn thiu. Thỉnh thoảng cô lại ngước lên nhìn những nụ sầu đông vừa lú nhú, rồi lại thở dài. Nắng Mai không biết nói sao với sầu đông cả, cô sợ cả xóm sầu đông tủi thân rồi không thèm ra hoa nữa. Má ngó thấy con gái lòng không an yên liền hỏi, Nắng Mai dựa vào má nói thầm như tiếng cánh con chuồn chuồn chao nghiêng trên mặt nước:
- Con sợ sầu đông ra hoa, vậy sẽ không được gặp Hoàng Hôn nữa!!
Má ôm Nắng Mai vào lòng, mỉm cười trách con sao khờ quá. Nắng Mai phụng phịu ngó lên tán sầu đông mắt như chực khóc. Sầu đông lặng gió, lá quệt vào sương, ướt miên man.
Buổi tối trước khi trở lại thị xã, Nắng Mai ngồi cặm cụi viết tiếp trang nhật ký gửi xóm sầu đông, nhưng lần này, cô viết với một tâm trạng chán nản. Rằng:
" Sầu đông thân mến, mình yêu hoa sầu đông lắm, nhưng đừng ra hoa nữa nhé, bởi vì mình muốn gặp Hoàng hôn mãi thôi..."
Nắng Mai bỏ dở trang nhật ký, bỏ dở xóm sầu đông vẫn còn đang yên ắng ngoài kia, như hồ hồi chiều nghe được lời nói của Nắng Mai nên buồn man mác...

Rồi mùa hạ cũng đến, sầu đông nở hoa  trắng muốt cả xóm. Đi từ đầu xóm mà cứ ngỡ đang lạc vào chốn địa đàng, thiên cung nào đó. Nắng Mai bước vào nhà với vẻ mặt không vui như ngày trước nữa. Hoa sầu đông lạc lõng rơi lả tả xuống nền đất hẩm màu, se sẻ cũng không buồn đậu lên cành sầu đông, cái xóm đó tự nhiên chìm vào mùa ưu tư não nuột.
Nắng Mai bỏ quên thói quen viết nhật ký từ lúc nào không biết, chắc từ lúc yêu chàng Hoàng hôn. Cô bé xé từng tờ lịch treo trên tường như muốn đuổi mùa hạ đi thật nhanh. Sầu đông vô tình ngó vào cửa sổ, thấy cái dáng thiểu não của Nắng Mai mà lá cành queo quắt, chắc khóc được sầu đông đã khóc tầm tã mấy ngày trời rồi.
Rồi hoa sầu đông rụng, rụng trước khi hết mùa hạ, trắng xát cả con đường dẫn vào xóm. Chưa bao giờ sầu đông rụng hoa tang tóc như vậy. Se sẻ đứng trên hàng dây điện lặng lẽ nhìn sang, như sợ cất lên chút tiếng, bên kia sẽ buồn tủi mà bật khóc. 
*   *   *
Mùa hạ năm sau, sầu đông không ra hoa nữa. Cành lá khẳng khiu đứng chênh vênh giữa xóm nhỏ. Má Nắng Mai chờ mãi cũng không thấy ra hoa, thở dài thành tiếng. Má gọi cho Nắng Mai hỏi sao chưa về, Nắng Mai cười nói sầu đông chưa ra hoa, chưa tới mùa hạ mà má. Má Nắng Mai nhỏ nhẹ:
- Con nhìn ngoài kia xem, chỉ có mỗi xóm mình sầu đông không chịu ra hoa!
Rồi cúp máy. Nắng Mai thấy hoang mang quá, cô kể cho Hoàng hôn nghe về câu chuyện xóm sầu đông. Về những chiều ngồi nhặt hoa xếp thành hai chữ "Nắng Mai", về khúc hát sầu đông ru cô ngủ từ thuở nằm nôi, tiếng gió chao qua tiếng gió, quấn quýt lấy tán sầu đông tỏa bóng mát xuống đời cô. Vậy mà nỡ quên. Hoàng hôn xoa đầu cô nói, mai cho mình theo về thăm xóm  sầu đồng nghe...
Chiều đó, Nắng Mai tìm lại cuốn nhật ký của mình đang bỏ dở. Từng trang, từng trang, Nắng Mai lật lại nỗi nhớ của mình những ngày đầu rời xa xóm sầu đông. Rồi tự lòng mình lật tiếp những mãng ký ức hồi xửa hồi xưa, hồi Nắng Mai hay chụm đầu vào gốc cây bắt cun cút, những trưa hè hay trải bạt chơi trò làm ba làm má dưới tán sầu đông mát rượi, có cô nhỏ bồng con đi chợ tít đầu xóm, mua cá, mua thịt về cho con ăn, rồi thiếp đi giữa ăm ắp nỗi nhớ niềm thương...Nắng Mai nhớ cả những trận đòn của má ngày còn nhỏ xíu, cô lúc nào cũng ngồi bệt xuống tựa vào sầu đông mà khóc nỉ non nỉ nọt, sầu đông dang lá che từng giọt nắng phủ xuống gương mặt thanh tú của cô, có tiếng hát ru đâu đó à ơi à ơi văng vẳng như dỗ Nắng Mai yên bình trong giấc ngủ hồn nhiên.
Lật đến trang nhật ký còn dang dở, Nắng Mai mới phát hiện nước mắt mình chảy ướt rượt. Cô lau nước mắt mà lòng nhớ sầu đông khắc khoải. Nắng Mai chạy ù ra trạm xe gần nhất, leo lên chuyến xe cuối cùng, ngắm trời đất hiền hòa trở mình vào đêm.
Nắng Mai về tới xóm sầu đông khi trời đã khuya khoắt. Cô bước chậm chạp đi qua từng tán sầu đông đang yên giấc, nước mắt ứa ra cay xè. Cho đến khi cô đứng trước cây sầu đông nhà mình, Nắng Mai mới chạy ào đến bên gốc cây mà khóc nức nở. Nắng Mai thấy mình vô tâm quá, sao nỡ lãng quên một điều quý giá nhất, ý nghĩa nhất cả cuộc đời cô như thế. Má nghe tiếng khóc chạy vội ra, nhìn thấy đứa con gái đang khóc rưng rức dưới gốc cây, má mỉm cười hạnh phúc. Sầu đông đâu có ngủ, đêm nào sầu đông cũng đợi Nắng Mai, giờ thấy cô nhỏ về rồi, sầu đông vẫy lá ríu rít, cả xóm sầu đông bừng tỉnh, gió reo lên từng hồi mát rượi. Nắng Mai thổn thức:
- Nắng Mai về rồi, về rồi sầu đông ơi!!!
Tự nhiên có bông hoa sầu đông từ đâu đó rơi xuống ngón tay cô. Nắng Mai vội vã đưa tay ra hứng lấy, thấy cánh hoa tươi như vừa mới nở, mỉm cười hồn hậu như nụ cười của má đón chào Nắng Mai.

Sáng sớm Nắng Mai đã thức dậy, vội vàng chạy ra thăm xóm sầu đông. Kì lạ thay, tự lúc nào hoa sầu đông đã nở trắng muốt, như cánh của những thiên thần để quên đâu đó rơi xuống trần gian. Nắng Mai tròn xoe mắt hạnh phúc, từ từ đi hết ngã này nẻo nọ trong xóm, đến đâu cũng đứng thần ra nhìn hoa sầu đông quấn quýt từng chùm trên cao. Tự nhiên thấy lòng bình yên quá, như đứa trẻ con được ngủ ngon trong vòng tay mẹ, như kẻ tha phương đắp được chiếc chiếu quê hương. Rồi Nắng Mai thấy ai đó bước ra từ màn sương sớm, nở nụ cười hiền như sầu đông với cô:
- Chào Nắng Mai, mình đến thăm xóm sầu đông!!
Nắng Mai chưa bao giờ thấy Hoàng hôn cười tươi như thế. Lòng cô ngập tràn hạnh phúc. Trên cao, từng chùm, từng chùm sầu đông len lén nhìn nhau rồi khe khẽ lúng la lúng liếng, se sẻ sớm mai còn chưa trong giọng nhưng vẫn khò khè reo lên từng điệu yêu thương, gió mang hoa sầu đông rơi nhẹ lên tóc Nắng Mai như muốn vỗ về "lớn rồi đó, Nắng Mai".

Tuy Hòa, 03.2014
Phan Mai Thư Nhã
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét