CÒN MÃI HƯƠNG SEN - Thơ Ngưng Thu

Nhà văn Tô Hoài

Tưởng nhớ nhà văn Tô Hoài

Đêm lặng im tiếng gáy 
Chú Dế Mèn thôi phiêu lưu cuộn râu buồn tưởng niệm
Cào Cào dậm chân gào khóc nhớ Tô Hoài
Giữa hạ buồn mưa buốt vạt ngô khoai.

Đêm Xóm Nghèo hiu hắt ngọn đèn vàng nghe tiếc nhớ khôn nguôi
Lão Vối ngủ yên bỗng giật mình rung trang sách cũ 
Thương nỗi tình đau Vợ Chồng A Phủ 
O Chuột bùi ngùi 
Xóm Giếng buồn xo
Phủ Hoài Đức mặc trầm 
Dòng Tô Lịch chậm trôi
Tiếc nuối người đi… đi mãi, luyến Tô Hoài.

Hà Nội vào mùa mưa thấm đẫm Thanh Oai
Đẫm ướt hương Sen, xót lòng Cầu Giấy
Nhớ Họ Giàng ở Phìn Sa; Mười năm; Xuống làng; Truyện Tây Bắc… còn thương… thương biết mấy.
Vẫn còn đó trên đời những kiệt tác đi vào lòng lớp lớp trẻ xưa sau.
Đứng trước vong linh ta thành kính nguyện cầu
Kính tiễn hương hồn người 
Hãy yên lòng về với đất mẹ ơn sâu.


7.7.2014

N.T (Bình Thuận)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét