Đi hai hướng giữa hai bờ hạ trắng
Trong giấc mơ tôi bao mùa mưa nắng
Vẫn nhớ một thời tóc thả gió bay.
Cô bé ngày xưa nào biết đợi ai
Khi trái chín tình yêu tôi vụn vỡ
Tiếng ve ngân cánh phượng hồng rực rỡ
Nghe bước em về trong gió mong manh.
Có tiếng chim sâu ríu rít đầu cành
Tôi và em chưa một lần hẹn ước
Chiếc lá rơi theo dòng đời xuôi ngược
Cuộc tình buồn như cánh vạc ăn đêm.
Em đi tìm tôi, tôi lại tìm em
Hai nhánh rẽ trên dòng sông hạ trắng
Trong giấc mơ tôi em về trong nắng
Đẹp tinh khôi như quả chín đầu mùa.
Vạt áo dài lất phất hạt mưa thưa
Hồn phố cũ của một thời mê hoặc
Tìm đâu thấy cõi thiên đường đã mất
Cổng trường xưa đã khép lại bao giờ.
Tuổi bướm sầu xóa nét chữ ngây thơ
Em lặng lẽ bước qua trời thơ mộng
Sao ngày xưa lại đuổi hình bắt bóng
Để cuối mùa đành lưu lạc tìm nhau.
Tháng 4/2014
N.A.B (Cần Thơ)

"sao ngày xưa lại đuổi hình bắt bóng. để cuối mùa đành lưu lạc tìm nhau". Hai câu kết hay, nói hết điều muốn nói.
Trả lờiXóaCám ơn bạn Trí Tài đọc thơ. Người người ta đánh mất điều mình yêu quí nhất thì nó luôn ám ảnh cuộc đời mình mãi thôi, phải không bạn?NAB
Trả lờiXóaThơ không đánh mất những hoài niệm.như ru đời về phía có kí ức đẹp của đời người.
Trả lờiXóaNguyễn An Bình đã dẫn dắt đường lui về cái củ một tình yêu.
Rất vui được anh Hoàng Chẩm ghé đọc thơ. Mong có dịp hội ngộ lại anh ở SG. Chúc sức khỏe.NAB
Trả lờiXóa