RỚT ĐẪM HƯ VÔ - Thơ Lê Phương Châu
ta tha hương tình thâm nâng cội gốc
muốn nói lời, hình như chỉ đợi mong
đêm gió lạnh nên cơn buồn hoá đá
chợt trở mình xé toạt giấc mơ ngông
mở ô cửa nhìn thinh không bất tận
mầm diệt sanh vạn cổ lấp ba sinh
ánh ban mai ngỏ lời thơm cỏ mục
ngọn phong lan ngộ nắng ấm vô tình
không với tới vòm mây chiều lang bạt
vòm sao chập chờn lá ướt đẫm sương khuya
có chối bỏ khởi đầu hay cuối dốc
ta hôm nay vẫn chạnh nhớ ngày xưa!
trà bốc hơi soi mặt người sánh lệ
trời phương xa trùm phủ tiếng nam mô
hồn vụt bay về cung Vô lượng thọ
chân trời xanh chập chờn ngọn sóng nhấp nhô.
Calif. tháng 6.2014
L.P.C (TP. HCM)

trà bốc hơi soi mặt người sánh lệ
Trả lờiXóatrời phương xa trùm phủ tiếng nam mô
hồn vụt bay về cung Vô lượng thọ
chân trời xanh chập chờn ngọn sóng nhấp nhô.(LPC)
Bài thơ thật sâu lắng,đẫm chất thiền rất hay! chúc sức khỏe