GIÓ TRONG GIÓ - Truyện ngắn Vân Giang



Sương khua tay ra ngoài ô ca s, c vi ly mt cái gì đó vô hình. Bng dưng cô có ý nghĩ mun nm cht nhng hư o ca không gian trong bu tri sáng mt màu nguyt bch kia. Gió lùa. Thân th ngưi đàn bà gn ba mươi vn kp thu nhn cái rét đu mùa. But đến tn xương ty. But như ni cô đơn t ngàn kiếp đc chiếm, án ng trên mi mt đó. Cô nhgió hơn bao gi hết. Cô nh c kiu vn đui nhau ca gió trên tng cung lá, tng cành cây. Thm chí, gió khi thành bão, đáng snhư hung thn, cô vn nh. Li có bn, cô tưng tưng gió không trên tri, gió không lén lút núp trong mây. Gió nm dưi chân cô, mi ln theo chng ra thăm viếng ngưi đã khut. Đt thì thm li nguyn ca, và nhng k đang nm trong đt lng yên gõ nhp tng hơi th. Gió không thlàm xương tht h but rét thêm na. Gió thành bn đng hành, du ngon vi h khp nơi khp chn. Gió đy, gió đưa, gió làm tín hiu báo cho ngưi thân biết: h v

Sương nghĩ ngi nhiu quá vgió. Chiu không gian trong óc não ca cô đôi khi nhp nhong, m o. Chúng chp li, giãn ra theo ý cô. Khung ca s đêm mưi lăm lng lng gió và trăng. Tóc Sương va dài đưc mt na ca thui by. Tóc bgió đùa chơi. Nhng si tóc mng manh, gy guc. Gió vô ý, ch cn vươn vai mt xíu, là c sng lưng cô đu ngm gió, đau nhc, choáng váng. Sương nhn ly gió, ri ta hơi lnh ra bàn tay, gan bàn chân, trên tng cơ mt. Gn ba mươi, chưa đ thi gian đcô but ming tht lên: Đôi khi gió không lnh lm. Bao gi cô cũng cm thy thân thmình but rét. Bn mùa. Vì gió. 

Sương ghét gió, ghét mưa, ghét cái lnh mi ln đông v. Sang xuân, x s này ru gic ng bng mưa. Còn x khác, nơi chng cô sinh ra, cái lnh bám riết vào tht da đến khô, nt xác tht. Sương, nguyn ra nhng đt rét qua tng k răng. Bng dưng, cô thèm ngi bên cnh chiếc lò sưi. Ngm, lng nghe tiếng la n tí tách. Nhìn ci khô cháy thành than. Hai th màu sc ca la và ci nhp nhòe, nhưng đ đ làm m c căn nhà, hng hào nhng khuôn mt ngưi. 

Hai mươi tư gi. Chiếc đng h đ bàn bé tí, tích tc, chm chm ru gic cho chng cô ng yên. Ba cái kim: gi, phút, giây xoay mòng mòng trong mt Sương. Thi gian không còn trt t chy theo vòng quay ca tng múi gi na. Sương đo ln nó bng cách dùng ý nghĩ đ điu khin. Như mt kiu thôi miên. Tt c đu phi theo ý mun ca cô. Sương cht nghĩ: Biết đâu, mt ngày nào đó, cô điu khin đưc c gió. Biết đâu, cô có th làm cho gió hin hin ra thành mt hình dng? Và, biết đâu, đôi tay cô, sđưc gió dìu dt đi mt điu ballad nhnhàng trong đêm tĩnh mch? Có l, lúc y cô s nhn ra đưc: Gió đáng yêu hơn nhiu? Sương mm cưi vi thng tưng va mi thoáng qua óc não mình. Đêm, cui tháng mưi mt. Nghe đài báo: “Gió mùa đông bc v”, như câu hát thm lòng ngưi xa quê. Sương nghĩ đến manh. Ngưi đàn bà lam lũ đang tui hi xuân, sng trong mt căn nhà trng, nhiu gió trên mt đt. Sương cũng nghĩ đến b anh, ngưi đàn ông chưa đi trn sáu mươi năm, gió ti lòng đt thi thc qua xương, gió t trên ngn cây phiêu du vi linh hn. Đi gió thì vĩnh vin. Đi ngưi ch là cõi tm. Sng gi – thác v.

.......

- Ng đi em. Gió thế này… (chng cô bao gi cũng du dàng, vy mà Sương vn thy lnh. Có l cái lnh thưng c hu, bưng bnh. Ít nht là vi riêng cô) 
- Anh có nghe đưc nhng âm thanh khác trong tiếng gió không? 
Nhân nhíu mày. Đáp vi: 
- Thì gió, thì cánh ca va vào nhau, thì tiếng lá cây… 
- Không, ngoài gió ra? 
Nhân ngáp dài, nhìn sang cánh qut đang quay vù vù, đưa tay ch. Sương ngonh mt v phía khác hn di. Trong trí não cô, bu tri đêm còn có nhng th khác không rõ hình dáng, âm thanh c th. Sương thì thm, đ đ chng nghe:
- Tháng tư, đưa b ra đng, gió khóc. 
Nhân kh liếc qua khung ca, ánh sáng vi vi. Trăng mưi lăm. B đi vi gió. Anh choàng tay ôm v tphía sau, thm cm ơn nàng. 
- , thì trong gió có b

Sương vn thy lnh. Cô tng mơ, mi ln đêm hết, bng tnh gic vào bui sáng ch thy mt tri gió m, không làm cô but rét xương tht. Gió ca Sương hơi khác ngưi mt chút. 

......

32 tu

Nhân đi nưc ngoài. Mi ln nhn nhng lá thư mùa đông, Sương chtoàn nghe anh k v tuyết. Cô nheo mt, nhn ra trong tim mình có mt khong đdành riêng cho gió. 

34 tu

Nhân vn k v tuyết, chưa mt ln nhc đến gió. Sương co ngưi, t mình ôm ly thân th mng manh, yếu đui. Gió không đ sc qut ngã nhng khao khát mãnh lit trong tâm hn cô. Nhưng, gió đã giết chết tình yêu. Cô mưng tưng đến thlinh cm nào đó thi thong c php phng trong suy nghĩ. Thư tay thưa dn. Anh chuyn sang gi mail. Chít đi. Và, mt ngày, nó không còn là thư na. Nhng cái mail chuyn thành my dòng ngn ngi, vi vã, nguch ngoc như tin nhn. Sương mt hết cm giác. Gió cũng chng mun làm cô lnh hơn na. 

Sương 32 tui. 

Nhân gi v mt lng hoa hng trng. (Ngày mi yêu, Sương c thc mc, mi ln nhn hoa hng đ ca anh: “Nếu không yêu, ngưi ta s tng hoa màu gì?”, Nhân, lúc y chi tr qua quýt. Nhưng, đến ln sinh nht sau, Sương li hi tiếp. Nhân but ming: “Hoa hng trng”). 

Nhân không v na. Bên đó, chng có gió. Tuyết thưng rơi nhiu như trong thư Nhân k. Sương nghĩ đến nhng căn nhà kiên c, m cúng. Ngưi ta ch vic ngi cnh nhau mi mùa đông, ngm la reo tí tách trong lò sưi. Sương quay nhìn cái bếp ga lnh lo. Bt khóc. Ngưi đàn bà qua tui ba mươi, không chng, con. 

Trong gió còn có nưc mt…

V.G (Đăk Lăk)




Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét