KHI EM LÀ CON GÁI - Thơ Nguyễn Văn Ân


Khi em là con gái
Tuổi trăng tròn hồn nhiên
Một làn hương thơm mãi
Bay đi, khắp mọi miền

Sáng đạp xe qua phố
Tóc thả trên vai mềm
Áo dài bay theo gió
Vỗ về, tuổi thần tiên

Khi em là con gái
Thích yaourt, ổi, xoài…
Thèm me chua chấm muối…
Môi mằn mặn, cay cay…

Thích hái hoa, bắt bướm
Trong khu vườn xinh xinh
Lả lơi, con bướm lượn
Hát vu vơ, nhạc tình

Sân trường, ngày gió lộng
Như chim sáo thơ ngây
Em mùa thu, áo mỏng
Níu thời gian, bóng mây

Đâu rồi làn môi thắm
Dệt cho đời nụ hôn?
Đâu rồi, làn mây trắng
Dìu em, theo lối mòn?

Em đi qua con phố
Thương má lúm đồng tiền
Ngả nghiêng, mùa trở gió
Chút thơ tình, trao duyên

Khi em là con gái
Anh lại thích làm thơ
Ngắm em, chiều thứ bảy
Trái tim anh thẫn thờ

Khi em là con gái
Anh mãi là con trai
Trộm nhìn nhau, dạo ấy…
Mắt vương vương, lệ đầy

Mình thương nhau, đi nhé!
Qui luật của muôn đời
Bởi vì, anh tóc ngắn
Yêu tóc  dài, thế thôi!

N.V. (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

4 nhận xét:

  1. Con gái thì thật dễ thương
    Thích nhau là chuyện bình thường thế thôi!
    Nắng mưa là chuyện của trời
    Duyên tơ là chuyện của tôi với nàng

    Trả lờiXóa
  2. Bài thơ sao quá dễ thương
    Đọc xong lòng thấy vấn vươn thế nào
    Thời xa xưa ấy còn đâu
    Bây giờ nhìn lại...mái đầu điểm sương.

    LÊ DU LÃNG - QUY NHƠN.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con gái thì thật dễ thương
      Mà thương không dễ tim thường nhói đau
      Nghe mùa vỗ cánh lao xao
      Thời gian tóc đã bạc màu nhớ thương

      Xóa