NGHẸN LÒNG - Thơ Kim Sơn Giang



Chiều nay trên bục giảng
Có đứa hỏi thầy ơi!
"Làm sao là thương mẹ?”
Nghe nhịp tim rụng rời

Tối về đang ngon giấc
Bỗng tiếng hét nhà bên
"Bà làm gì như thế!?”
Thấy sự đời chênh vênh

Đêm trở mình thao thức
Nghe tiếng động ngoài hiên
Con dơi vàng cõng mẹ
Nhói cõi lòng không yên

Ngoài trời đêm gió thổi
Nghe xao xác heo may
Mẹ ở quê trở bệnh
Mình là ai thế này?

Kim Sơn Giang (Bình Định)

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

6 nhận xét:

  1. Em ơi, bài thơ hay và cảm động vô cùng. Chị nghĩ em có hiếu lắm nên mới viết được những dòng như thế này. Nỗi đau đáu, trăn trở khi mẹ trở bệnh mà mình không có điều kiện săn sóc buồn biết bao nhiêu.
    Chị thích khổ thơ nầy nhất
    Ngoài trời đêm gió thổi
    Nghe xao xác heo may
    Mẹ ở quê trở bệnh
    Mình là ai thế này?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cô Nguyễn Thị Mây: Dạ con đau lắm những ngày xa quê nội, lòng đau thêm những chuỗi nhớ năm dài....

      Xóa
  2. giật mình ...
    mình là ai thế này ?
    đúng vậy

    Trả lờiXóa
  3. một bài thơ cho mẹ khá đọc cảm động chúc em vửng buớc thêm trên trên lĩnh vực sáng tạo thơ có hồn như đã có...

    Trả lờiXóa