NGỦ NGOAN ĐI, EM NHÉ! - Thơ Nguyễn Văn Ân


(Cảm xúc từ bài thơ "Nợ anh phải trả” và “Ru ta, ru em” của Tô Minh Yến)

TRẢ NỢ

Đời anh mưa gió trăm chiều
Mỏi mòn sỏi đá, xanh rêu tuổi vàng
Dốc dài in bóng thời gian
Quay lưng, tím cả chiều tan, trong chiều
Gặp em, bỏ ngỏ mùa yêu
Anh như cơn gió, dặt dìu lời ru
Ngập ngừng, đôi mắt mùa thu
Những ngày ươm nắng, sương mù giăng tơ
Trả em hết mấy vần thơ
Chuyến xe tình ái bây giờ xa xôi
Ngậm ngùi nhìn nắng sóng đôi
Trót thương cho cả tuổi đời anh, em


RU EM

Ngủ ngoan đi, em nhé!
Dáng thon thon, gầy gầy
Trăng ngã dài trên phố
Đọng chút tình ngọt say
Anh vẫn ngồi ru em
Gió miên man trên má
Gối trên đôi tay mềm
Cả một miền đất lạ
Trả cho nhau ngày tháng
Từng giọt sương trong ngần
Bình minh đầy ánh sáng
Bướm ong, mùa ái ân


Nguyễn Văn Ân (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét