Tiếng lục lạc
Xao xác gọi mùa
Tuần lộc đi tìm bạn
Nhịp nhàng những bước chân khua
Mở túi quà
Ông già Noel nheo đôi mắt mờ mỏi
già nua
Buông tiếng thở dài – Rung rung
Chòm râu không tuổi
“Đây sẽ là mùa cuối
Ta tặng nỗi nhớ cho con!"
Nỗi nhớ đưa em trở lại Jerusalem
Ngày không anh
Tuyết trở mùa
Vùi thánh đường Al-Aqsa linh thiêng trong sa mạc cạn khô dòng nước thánh
Tiếng kinh cầu xa vắng
Những thiên sứ chân trần đi hoang lạc vào miền cỏ đắng
Khe khẽ hát khúc tự tình
Mừng Thiên chúa giáng sinh!
Ngày trở về sông Babylon
gột rửa nỗi buồn trong dòng sữa mẹ Đồng Trinh
Em hái nhánh cúc gai bên cổng Thiên đàng mùa tự tháp tình yêu ủ trái
Những chùm vụng dại
Tả tơi trên phím Kinh cầu
Cho niệm khúc tình đầu
ngân mãi tiếng xa đưa...
Giáng sinh trắng - Belem cô đơn trong mưa
Máng cỏ hài nhi hai ngàn năm chỉ còn hốc thời gian phủ bụi
Thành cổ Jerusalem tuyết trắng - Ngủ vùi
Văng vẳng nốt buồn thánh ca
Đức Mẹ cất tiếng hát
nghìn giọt Phúc âm xót xa
Thương Chúa trầm mình nơi vực sâu ngày cô đơn trên thánh giá
Những đôi cánh thiên thần - Tả tơi
hóa đá
Chỉ còn vọng lá mùa
Trơ trụi nhánh tình khô
Em trở về Eden một chiều xác xơ
Lối xưa còn đâu dấu chân rừng lá đổ
Mùa đã chết
Tình yêu đã hết...
Sao dương cầm còn hoang hoải nốt rêu xanh?
Địa đàng hoang vu – Gió vẫn thổi phía không anh
Quay quắt nhớ những mùa Eva
nồng nàn sắc đỏ
Mục đồng bỏ quên đàn cừu trinh nguyên trên cánh đồng ngày gió
Mải miết đi tìm
Một giấc mơ yêu
Em trở về. Giáng Sinh tiêu điều.
Nỗi nhớ trắng
...rơi rơi trên mùa trắng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét