MỘT ĐÊM GIÓ RÉT – Thơ Lê Văn Ngăn


 
Gió rét không ngừng thổi dưới nền trời đêm
và nơi thị xã nhiều hoa dã quỳ này, tôi chỉ còn một người bạn
Tôi sẽ đi thêm vài chặng đường
trước khi gặp ánh sáng mái nhà và hơi ấm

Hơi ấm từ những năm cùng chung nghèo khó, gian nan
chung lời khẳng định ngày mai chỉ đẹp hơn  khi không còn những kẻ trọc phú
Hơi ấm từ chiếc áo len người bạn sẽ lấy ra từ đáy rương xưa
từ ly rượu của mấy mươi năm biết nhau còn sống sót

Gió rét không ngừng thổi dưới nền trời đêm
 lạnh lẽo trong tôi một nỗi sợ hãi
Theo dòng thời gian, khi những người bạn thân đã lần lượt qua đời
tôi biết tìm nơi đâu để sưởi ấm tâm hồn

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét:

  1. Anh Ngăn ơi, lâu quá không gặp, Cây Bông vắng anh 30 năm rồi còn gì. Dư âm của những đêm soi ếch nhái vẫn còn. Hôm nay đọc thơ anh, lại cứ nghĩ - cuộc đời này, mấy lần ta được gặp nhau. Chúc anh vui, khỏe!

    Trả lờiXóa