HUYỀN THOẠI MÙA ĐÔNG
Em giấu mùa đông trong áo lụa
Nhặt chiếc lá vàng sang tặng tôi
Hình như trời chớm qua kỳ rét
Chiếc lá hồn nhiên ấm một người.
Tôi giấu mùa đông trong nỗi nhớ
Bài thơ tháng chạp tặng riêng em
Thì ra trời vẫn còn hương bấc
Thơ tôi hóa lá rụng bên thềm.
Tôi về gom gió mùa đông lại
Gởi em màu nắng nhạt bên sông
Lẽ đâu trời vẫn chưa thay áo
Vườn em sương trắng xuống mênh mông.
Em gom hết lá nơi thềm cũ
Nhặt cả vần thơ ai đánh rơi
Ngọn lửa nhà em sao ấm quá
Cho tôi hóa đá ở bên trời...
Nhặt chiếc lá vàng sang tặng tôi
Hình như trời chớm qua kỳ rét
Chiếc lá hồn nhiên ấm một người.
Tôi giấu mùa đông trong nỗi nhớ
Bài thơ tháng chạp tặng riêng em
Thì ra trời vẫn còn hương bấc
Thơ tôi hóa lá rụng bên thềm.
Tôi về gom gió mùa đông lại
Gởi em màu nắng nhạt bên sông
Lẽ đâu trời vẫn chưa thay áo
Vườn em sương trắng xuống mênh mông.
Em gom hết lá nơi thềm cũ
Nhặt cả vần thơ ai đánh rơi
Ngọn lửa nhà em sao ấm quá
Cho tôi hóa đá ở bên trời...
ÁO TRẮNG BÊN SÔNG
Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?
Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.
Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .
Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi .
Em biết gì không, biết hay không :
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng...
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?
Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.
Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .
Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi .
Em biết gì không, biết hay không :
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng...
THU LẠC TRONG CHIỀU
Có chút thu qua chiều heo may
Em mang trong áo một màu mây
Anh làm ngọn gió đưa
hương muộn
Cho áo thơm chiều cánh áo bay
Có chút thu qua chiều
mênh mông
Em mang trong mắt một
dòng sông
Anh con đò nhỏ không về bến
Lạc sóng hoàng hôn sóng
của lòng.
Có chút thu qua chiều
bâng khuâng
Em mang trong tóc nắng tơ vàng
Anh như chiếc lá mơ thành bướm
Đậu xuống đời em thật dịu dàng.
Em mang trong áo một màu mây
Anh làm ngọn gió đưa
hương muộn
Cho áo thơm chiều cánh áo bay
Có chút thu qua chiều
mênh mông
Em mang trong mắt một
dòng sông
Anh con đò nhỏ không về bến
Lạc sóng hoàng hôn sóng
của lòng.
Có chút thu qua chiều
bâng khuâng
Em mang trong tóc nắng tơ vàng
Anh như chiếc lá mơ thành bướm
Đậu xuống đời em thật dịu dàng.
Trịnh Bửu Hoài
Cùng tác giả:
Cùng tác giả:
Chào anh Trịnh Bửu Hoài, thơ của anh thật dạt dào cảm xúc, đi sâu vào trái tim người đọc. Cảm ơn anh!
Trả lờiXóaAnh Hoài ơi, vào thăm thơ của anh nè. "Thơ viết thầm lền áo người". nhà thơ miền Tây, hiền khô, tấn công hiền khô nhưng khó thoát. hà hà hà.
Trả lờiXóa