THƠ VŨ MIÊN THẢO



NHỚ
 
Em ơi! vườn héo úa cuối thu
khóm hồng nhung trơ cành run với gió
chới với trong mơ, một cành trinh nữ
ngang trái tình nào dám gối tay thơ

***

Thơ che hở niềm đau tình côi cút
nên mưa nhòe ướt mảng màu yêu
trải dĩ vãng theo thơ tìm hạnh phúc
sao vẫn hoài thao thức giữa hoang liêu

***

Tự xoa nỗi buồn chưa ấm được nụ hôn
thu đã cuối nên mưa tràn thương tiếc
lá rơi vàng chớm gợi màu thao thiết
em ơi! mùa thu. Mùa mưa nhớ mong!

KHÔNG ĐỀ
 
Đường mây, nẻo gió gieo tình
Bâng khuâng du tử buồn mênh mang buồn
Tháng mười chiều lặng cuối thôn
Phải chăng non bấc len hồn nhớ quê
Âm vang khúc vọng tư bề
Bước chân cơm áo…sầu tê buốt lòng


NẮNG CON TRAI
                            (tặng “mưa con gái”)
 

nắng con trai soi nghiêng màu da phấn
tóc dài che má - ấp e môi
hương dậy thì ngan ngát mùa xuân chín
vô biên tình - ửng thắm nét tinh khôi

nắng con trai hong xuân thì mượt tóc
sợi tơ hồng cuộn niềm nhớ vào tôi
gặp mưa em
cầu vòng in bảy sắc
tim tím chiều, mưa nắng song đôi

lung linh giọt chạm vào vòng mi cong
hạnh phúc quá! những cái nhìn…muốn nói
nắng con trai gọi mùa thu dừng lại
vàng phai
chiều!
tình mênh mông – mênh mông

Vũ Miên Thảo

Cùng tác giả V.M.T
Thơ Vũ Miên Thảo (Thơ)
Gửi em (Thơ)
Lao xao gợi nhớ (Thơ)
Ngày về
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét